Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

ường lại vị trí bên cạnh Viên Tiêu, khi nhìn sang Viên Sanh lại mặt lạnh nói: "Mày tới đây cho tao!"
"Làm gì?" Hai tay Viên Sanh bỏ vào túi, cà lơ phất phơ bước tới.
"Về sau không được làm chuyện như thế." Viên Địch đẩy anh vào trong xe, rồi cũng lên xe theo, vết thương không thể tiếp xúc với gió lạnh, ngộ nhỡ xảy ra vấn đề gì thì không xong.
"Không làm?" Viên Tiêu cười nhạo, trực tiếp vứt khăn tay trên trán ra ngoài: "Vậy anh có biện pháp nào lấy được một xu một đồng từ trong tay ông già keo kiệt đó không?"
Viên Địch đẩy đẩy mắt kính, trong mắt lóe lên vẻ khổ sở.
"Được rồi! Đừng lải nhải nữa, mặc kệ chiếm được như thế nào, thu vào trong tay là tốt rồi." Viên Tiêu có chút không kiên nhẫn, anh đưa tay vén tóc trên trán, lại không cẩn thận đụng phải vết thương: "Ahhh, thật đau! Cái giá phải trả cho chức quản lý cũng không nhỏ."
Viên Địch đạp ga, xe chạy như bay về phía trước, thân thể Viên Tiêu nghiêng ngã, đầu thiếu chút nữa lại đụng vào cửa thủy tinh, anh vừa định oán trách một tiếng, lại nuốt xuống khi nhìn thấy sắc mặt xanh mét của Viên Địch, tại sao anh lại quên, người đang ngồi trong xe này là anh ruột của anh, là người mà anh nương tựa từ nhỏ đến lớn, lần này là do anh quá tùy hứng.
Mồng hai đầu năm, ba mẹ Thang đều đi ra ngoài với bạn bè, chỉ còn một mình Thang Viên ở nhà. Một người nhàn rỗi vô sự như cô liền đắp chăn đi ngủ, buổi tối mấy ngày nay đều không ngủ được, Viên Tiêu luôn xuất hiện ở trong đầu cô, một chốc thì cười, một chốc làm nũng, hại cô không có cách nào đi vào giấc ngủ. Ai ngờ mới vừa mơ mơ màng màng ngủ, liền bị một trận tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức.
Thang Viên cau mày tức giận nhấn nút trả lời: "Ai vậy?"
Đầu dây bên kia là giọng nam trước nay chưa từng nghe qua, vô cùng lạnh nhạt, giống như gió thổi lạnh lẽo từ khu vực cực hàn, khiến Thang Viên liên tiếp rùng mình ở trong chăn: "Viên Tiêu bị thương, ở phòng bệnh 806 trung tâm bệnh viện." Nói xong bộp một tiếng cúp điện thoại.
Nhưng làm sao Thang Viên còn có thể nhớ đến cái gì lễ phép hay không lễ phép vào lúc này nữa, trong đầu cô đều là năm chữ "Viên Tiêu bị thương", tay cô run rẩy đến mức gần như không cầm được điện thoại, đã nói tại sao anh ấy chưa liên lạc với cô từ sau khi anh đi, một người bám người như anh ấy, tại sao lại có thể không gọi điện thoại cho cô trong thời gian dài? Tại sao cô lại ngốc như vậy, bây giờ mới phát hiện có gì đó không đúng.
Thang Viên ném điện thoại di động đi, chạy nhanh ra ngoài, trong hốc mắt đã đong đầy nước, Viên Tiêu, thiếu niên có đôi mắt to và má lúm đồng tiền đó, giống như mặt trời nhỏ chiếu sáng sinh mệnh cô một lần nữa, không thể có chuyện, anh ấy tuyệt đối không thể có chuyện!
Vừa mở cửa ra, gió lạnh liền gào thét thổi vào, Thang Viên khẽ run rẩy, lúc này cô mới phát hiện mình vẫn còn mặc đồ ngủ. Cô dùng sức xoa xoa đôi mắt ngấn lệ, xoay người, trở về phòng thay quần áo. Trái tim đau đớn như muốn vỡ ra, tình cảm chôn dấu sâu nhất dưới đáy lòng phun trào mãnh liệt như núi lửa. Cuối cùng cô cũng biết, cái người đi theo cô bảy năm như hình với bóng đó có bao nhiêu quan trọng trong lòng cô. Hai chữ bạn bè không thể nào khái quát hết được.
Đón xe chạy thẳng đến trung tâm bệnh viện, Thang Viên vô số lần thúc giục tài xế lái xe nhanh hơn một chút trên đường đi, khiến tài xế cũng có chút bực mình, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của cô lại không nói thêm gì. Chỉ im lặng tăng nhanh tốc độ. Thang Viên chưa bao giờ liều mạng như vậy, cho dù ở đại hội thể dục thể thao, cô cũng chưa từng chạy nhanh như thế, cô như người điên, một bước ba nấc thang mà chạy, nhiều lần xém chút ngã xuống lầu, rước lấy từng đợt ánh mắt kỳ quái của những người đi ngang qua. Nhưng cô lại hoàn toàn không để ý. Chỉ có một âm thanh vang lên ở trong lòng, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, nhanh hơn chút nữa! Viên Tiêu đang đợi cô!
Cuối cùng cũng đến phòng 806, Thang Viên thở hổn hển, mặc dù rất muốn nhìn thấy anh, thế nhưng cô lại không dám đưa tay đẩy cánh cửa kia ra. Cô sợ không nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của thiếu niên, cô sợ anh sẽ không cười với cô nữa, cô sợ anh sẽ vứt bỏ cô trong thế giới hào nhoáng này một mình sau khi anh hứa hẹn với cô…
Hít vài hơi thật sâu, Thang Viên nhắm mắt lại, rốt cuộc hạ quyết tâm, đưa tay, dứt khoát đẩy cánh cửa kia ra.
Không có người bệnh yếu ớt nằm trên giường, không có không khí khẩn trương đầy phòng, người mà cô tâm tâm niệm niệm lại đang ngồi ở đầu giường gặm quả táo răng rắc, lúc nhìn thấy cô, con ngươi thoáng qua vẻ vui mừng, buông quả táo trong tay ra, liền muốn chạy xuống giường.
Sao Thang Viên có thể để anh làm càn được, dù sao cũng không biết anh bị thương thế nào, vội vàng chạy tới ngăn cản hành động của anh: "Cậu bị thương ở đâu? Cho tớ xem một chút!"
"Nơi này!" Viên Tiêu chu môi chỉ chỉ trán mình, trong đôi mắt to tràn đầy uất ức: "Bánh trôi nhỏ, anh đau quá…"
Lúc này Thang Viên mới phát hiện trên đầu Viên Tiêu quấn một tầng băng gạc, toàn bộ tóc mái bị áp sát lên đầu, ánh mắt ngập nước càng m