XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341418

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1418 lượt.

, thở hổn hển nói: "Chỉ là, đừng để anh đợi quá lâu, anh sẽ điên mất…" Đến cuối cùng, giọng nói của anh nhỏ đến mức gần như nỉ non, xa xa nhìn qua giống như một đôi tình nhân đang yêu nhau cuồng nhiệt. Nhưng bây giờ Thang Viên hoàn toàn không cảm giác được không khí kiều diễm đó, cô chỉ sợ hãi, hoảng hốt muốn thoát khỏi anh, cô nhạy bén cảm nhận được lớp mai rùa bảo vệ mình của cô đang bị anh gõ bể từng chút, vì vậy cô lo sợ, cô phải chống lại! Cho dù vứt bỏ tất cả cũng không tiếc!
"Tôi không tin, tôi không tin." Thang Viên rũ mí mắt xuống, mất tinh thần thì thầm nói.
"Em hãy nghe anh nói, bánh trôi nhỏ, em…"
Bất cứ điều gì cũng không thể cản trở anh! Cô là của anh! Cô chạy không thoát! Anh sẽ không để cô trốn thoát!
"Viên Tiêu? Có việc gì thế?" Tay Dương Viêm không rời sổ sách, trên mặt rõ ràng không tình nguyện. Viên Tiêu đứng lên từ trên ghế, dưới ánh mắt giết người của Dương Viêm, đoạt đi sổ sách trong tay anh, tùy tiện lật vài tờ, nụ cười trên mặt có khuynh hướng mở rộng: "Thành tích không tệ!"
"Cẩn thận A Viêm trở mặt với cậu nha, Viên Tiêu." Trần Thịnh tùy tùy tiện tiện đặt mông ngồi trên ghế làm việc của Viên Tiêu, tay phải nâng cằm, cười híp mắt nhìn hai người nói. Quả nhiên, "Viên Tiêu, cậu buông tay cho tôi! Buông tay!" Ánh mắt Dương Viêm gần như dính vào sổ sách trong tay Viên Tiêu, nhanh chóng nhảy lên, cặp mắt đỏ hồng, bổ nhào qua, lấy được sổ sách liền không buông tay. Viên Tiêu cũng không so đo với anh, ngược lại rộng lượng buông tay, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao: "Cho cậu thời gian một tháng, có thể dọn sạch toàn bộ nơi này không? Nhớ kĩ, tôi không chỉ muốn dọn sạch, còn không để cho người khác phát hiện!"
"Nửa tháng là được!" Bất luận kẻ nào cũng không thể nghi ngờ năng lực của anh, dọn sạch tài chính một công ty, há có thể dùng tới một tháng? Nửa tháng tuyệt đối có thể làm xong! Dương Viêm ôm sổ sách bảo bối của mình vỗ ngực cam đoan.
"Điều tôi muốn chính là không thể để lộ dù chỉ một chút!" Ánh mắt Viên Tiêu không nháy nhìn chằm chằm Dương Viêm, tất cả ánh sáng trong con ngươi đen như mực đều ngưng tụ trên người Dương Viêm, chèn ép Dương Viêm thở gấp không thôi, anh nuốt nuốt nước miếng, đón nhận ánh mắt Viên Tiêu, dùng sức gật đầu: "Có thể làm được!"
"Rất tốt!" Viên Tiêu lộ ra nụ cười thỏa mãn, ngay sau đó chuyển sang Trần Thịnh: "Ngày mai cậu liền từ chức đi tìm anh tôi, để cho anh ấy sắp xếp một chức vụ cho cậu, nhưng là…" Nói tới chỗ này, Viên Tiêu hơi dừng một chút, ánh mắt bén nhọn quét qua Trần Thịnh, tiến lên một bước kéo gần khoảng cách đến không thể gần hơn: "Không thể cứ đi như vậy…"
"Có ý tứ gì?" Trần Thịnh cũng thu lại vẻ mặt tươi cười không đứng đắn, có chút nghi hoặc hỏi. "Rất đơn giản, trước khi đi tìm anh tôi, cậu phải đến gặp tên ngu xuẩn Viên Sanh kia một chuyến." Viên Tiêu khẽ nheo mắt lại, trong mắt lóe ra ánh sáng tà ác: "Tặng một lễ vật cho Viên Sanh, mấy ngày nay hắn đang buồn bực!"
Tiếp xúc với ánh mắt Viên Tiêu, thân thể Trần Thịnh không khỏi run rẩy một hồi, ánh mắt kia quá đáng sợ, giống như rắn độc nằm trong sào huyệt âm u thừa cơ hành động, một khi theo dõi con mồi sẽ dùng răng nọc sắc bén hung hăng cắm sâu vào thịt con mồi, sử dụng dịch độc từ từ ăn mòn con mồi…
"Ý cậu là nói…" Trần Thịnh dường như lĩnh ngộ được điều gì đó từ trong ánh mắt của anh.
"Đúng." Viên Tiêu nói năng khí phách, giọng nói mang theo vẻ tàn nhẫn: "Bắt đầu phản kích!"
Ngày hôm sau, tin tức cơ mật của tổng công ty Viên thị bị tiết lộ ra ngoài, bởi vì Viên Tiêu – đứa con thứ hai của Viên Chiến mới vừa tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc, cho nên bên ngoài vẫn duy trì lực chú ý cao độ đối với chuyện này, mặc kệ là xem náo nhiệt cũng tốt, chê cười cũng được, tất cả mọi người đều đang nhìn chăm chú vào từng hành động của Viên Tiêu, cũng biểu hiện hứng thú thật lớn đối với người tiết lộ cơ mật.
Mà trốn ở đại trạch nhà họ Viên, cuối cùng Viên Sanh cũng cảm thấy hung hăng xả được cơn giận, cùng lúc đó cũng âm thầm may mắn, hoàn hảo chính mình bỏ qua vị trí tổng giám đốc mấy ngày trước, bằng không trách nhiệm này đã có thể rơi vào trên người mình!
Mấy ngày kế đó, tất cả người xem náo nhiệt đều lắp bắp kinh hãi, không ngờ đứa con thứ hai nhìn như đơn thuần của Viên Chiến lại tài giỏi như vậy, nhanh chóng tóm được người tiết lộ cơ mật, hơn nữa còn lấy được tang vật! Người tiết lộ cơ mật chính là Trần Thịnh đã công tác nhiều năm tại Viên thị!
Nhắc tới Trần Thịnh cũng thuộc loại truyền kỳ trong ngành, năm đó không biết có bao nhiêu công ty dùng hết sức lôi kéo anh, cuối cùng vẫn bị Viên thị đoạt trước, Viên Chiến cũng đắc ý không thôi, nhưng ai biết mới ba năm liền truyền ra tin tức như vậy. Viên Chiến tức giận đến mức cả người phát run, gọi một cú điện thoại bảo Viên Tiêu về nhà, ra lệnh cưỡng chế Viên Tiêu ngoan độc xử lý sự kiện này, xem dáng vẻ của ông ta, nhất định phải bắt Trần Thịnh ngồi tù hai ba mươi năm mới chịu bỏ qua!
Viên Tiêu cúi đầu, rất cung kính nghe lời dạy bảo của Viên Chiến, thỉnh thoảng gật đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn như bảo bảo, Viê