Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.
i tuyệt nhiên không quan tâm, chỉ dùng sức cắn cổ cô, dường như muốn đem cô cắn nát ăn vào trong bụng.
"Viên Tiêu, anh buông tôi ra, buông tôi ra." Giọng của Thang Viên mang tới một tia cầu khẩn, nước mắt không tự chủ theo khóe mắt trượt xuống. Cô đau quá, người thiếu niên từng theo cô cùng nhau lớn lên kia vào giờ phút này đang đè ở trên người của cô dùng hàm răng sắc bén như sói gặm cắn huyết nhục của cô, cô đã biết một mặt bá đạo hung ác của anh, nhưng chưa bao giờ sợ giống như bây giờ, sợ hãi thật sâu rót vào đến trong tận xương tủy, khiến người luôn luôn bình tĩnh mà điềm nhiên như cô rốt cuộc cũng không nhịn được bắt đầu cầu khẩn: "Viên Tiêu, tôi thật sự rất đau, đau quá. . . . . ."
"Đau ? Em cũng biết đau sao? Anh cũng rất đau em có biết hay không ?" Anh đang rống giận bên tai cô, lại như cũ không ngẩng đầu, dùng hàm răng sắc bén uy hiếp từ từ cọ xát lấy làn da mềm mại của cô, như một giây kế tiếp sẽ đem thân thể hoàn hảo của cô hung ác cắn nát."Em không phải là cái gì cũng không quan tâm sao? Hiện tại sao lại cầu xin anh ?"
"Dạ, chính tôi cầu xin anh, cầu xin anh thả tôi ra." Thang Viên rũ mí mắt xuống, lông mi thon dài che khuất nước mắt. Trong nháy mắt đó mất khống chế giống như không tồn tại, cô tỉnh táo lạnh nhạt đối mặt với tất cả người, bất luận xảy ra chuyện gì, hay mất đi người nào, cô cũng có thể sống tốt cuộc sống của chính mình.
Thái độ của cô hoàn toàn châm ngòi cho ngòi nổ cuối cùng trong lòng Viên Tiêu, anh bỗng nhiên ngẩng đầu, bàn tay bên cổ Thang Viên chậm rãi dao động , khóe miệng hiện ra một nụ cười tà khí, trong mắt lóe lên tia nguy hiểm: "Được, được, rất tốt ! Giống như đúc thời điểm cùng học chung cấp 3, thật là hoài niệm." Chợt không hề có điềm báo trước tay của anh dùng sức miết cổ trắng mịn của Thang Viên, giọng điệu hung hăng: "Vậy anh chờ xem rốt cuộc em có thể không chú ý tới khi nào ? Có nhớ tới hai người trong buổi họp mặt ? Còn đứa con trai của thầy giáo em tôn kính nhất, a, đúng rồi, còn có nam nhân không biết điều kia. . ." Anh chống lại con người hơi hoảng sợ của cô, cười một tiếng vui vẻ: "Bốn người có đủ tiền đánh cuộc hay không?"
"Anh. . .anh. . ." Tại sao anh lại nói cái này? Thang Viên trong lòng lăn lộn, ấp úng mở miệng, nhưng không nói được điều gì.
"Em không phải vẫn nói anh lừa em sao? Vậy thì tốt, hiện tại em hãy mở to hai mắt xem một chút anh chân chính!" Viên Tiêu chợt buông Thang Viên ra, ưu nhã từ trên người cô rời đi, lời nói vừa dứt đã tới ngoài cửa.
"Viên Tiêu! Anh muốn làm gì? !" Vào giờ phút này, Thang Viên rốt cuộc mới phản ứng, cô nhìn bóng lưng kiên quyết của anh, trong lòng sợ hãi hốt hoảng. Không thể để cho anh ra ngoài ! Không thể để anh làm như vậy ! Vào giờ phút này, trong lòng Thang Viên chỉ có một ý niệm.
"Đừng sợ." Viên Tiêu quay đầu lại lộ ra vẻ sầu thảm cười một tiếng, thân hình cao lớn có chút lay động, tay nắm nắm cửa thật chặt: "Dù thời điểm nào anh cũng không làm tổn thương em" anh chống lại ánh mắt trợn tròn của Thang Viên, trong con ngươi tràn ra chút đau thương, rồi lại xen lẫn cực hạn dịu dàng, nhìn Thang Viên cả hô hấp cũng ngừng lại.
"Nhưng, những người cản trở chuyện của chúng ta, một người anh cũng sẽ không bỏ qua!"
Chiếc xe chưa từng xuất hiện ở dưới lầu vào mấy ngày nay, hôm nay lại đậu ở vị trí ban đầu, bước chân Thang Viên tạm dừng, thân thể cứng ngắc ngay tại chỗ, dường như không thể cảm nhận được thời gian trôi qua, ánh mắt tràn đầy mê mang và khổ sở.
Cô hoàn toàn không nghĩ đến sẽ nhìn thấy anh ở chỗ này, mặc dù cô biết quan hệ giữa bọn họ sẽ không kết thúc đơn giản như vậy. Tối hôm qua cô đã suy nghĩ rất nhiều, trái tim đều làm bằng thịt, mấy năm qua, cô làm sao không biết anh đối tốt với cô. Cho nên mặc dù sợ hãi tình cảm ràng buộc, cô vẫn cố gắng đáp lại, chỉ sợ người nọ ủy khuất.
Có ai mà không hoang mang sợ hãi chứ, người chung sống bảy năm với cô thế nhưng chưa từng lộ ra bộ mặt thật trước mặt cô, người mà cô tiếp xúc trong quá khứ hoàn toàn là một người khác. Người có thể có được tâm cơ như vậy sẽ là một người bình thường sao? Mà cô, vừa vặn ngược lại, cô chỉ muốn sống một cuộc sống thật đơn giản.
Khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc chạy vòng qua kia, Thang Viên nắm thật chặt túi xách trong tay, mặc kệ như thế nào, người này sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa. Ngoài dự liệu của cô, Viên Tiêu cũng không xuống xe ngăn cản cô, anh chỉ từ từ lái xe chạy theo phía sau cô, đi qua hoa viên chung cư, xuyên qua một con đường, mãi đến khi tới trước trạm xe buýt. Thang Viên cố gắng xem nhẹ người đang ở phía sau, không nhanh không chậm bước đi trên con đường của mình. Cô biết đây là một cuộc chiến, người nào mở miệng trước người đó liền thua. Cô nhất định phải kiên trì lập trường của mình, không thể để cho tất cả dĩ vãng cùng thất bại trong gang tấc.
Cho tới bây giờ, cô căn bản không biết nên nói gì với anh, đã nói quá nhiều lời cự tuyệt rồi, thế nhưng anh lại giống như không hề nghe thấy, bây giờ