Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341409

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.

n Chiến vốn một thân lửa giận nhìn thấy bộ dáng này của anh cũng không nhẫn tâm trách mắng, huống chi Viên Tiêu mới đến công ty có vài ngày, hơn nữa đây là vấn đề mà Viên Sanh lưu lại! Không thể làm gì khác hơn là lại dặn dò mấy câu rồi để Viên Tiêu trở về công ty.
Hai mẹ con Bạch Nhiễm Nhiễm và Viên Sanh hết sức bất mãn đối với hành động thiên vị Viên Tiêu của Viên Chiến, Bạch Nhiễm Nhiễm cũng không phải không nghĩ đến thổi gió bên gối ông ta, nhưng thứ nhất con trai mới phạm sai lầm trước mặt Viên Chiến, thứ hai gần đây Viên Chiến luôn hoài nghi nhà họ Bạch làm điều gì đó mờ ám sau lưng ông, bà ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn không mở miệng, chỉ có thể oán hận, cắn răng nghiến lợi ở sau lưng.
Vài ngày sau, Viên Tiêu ủ rũ cúi đầu gọi điện thoại cho Viên Chiến, nói không thể động đến Trần Thịnh, bối cảnh của anh ta tuyệt đối không đơn giản. Lửa giận mới đè xuống mấy ngày nay của Viên Chiến liền bùng phát lên, cách điện thoại gầm thét với Viên Tiêu: "Bối cảnh! Bối cảnh! Còn chưa động đến mà mày đã sợ rồi? Tại sao tao lại nuôi ra một đứa yếu đuối hèn nhát như mày!"
Đầu dây bên kia, khóe môi Viên Tiêu nhếch lên nụ cười giễu cợt, ánh mắt lạnh lẽo khiến người sợ hãi, chậm rãi phun ra mấy chữ. Trong nháy mắt dội thẳng một chậu nước lạnh từ đầu đến chân Viên Chiến. Viên Chiến tức giận đỏ mặt tía tai, cố tình có hỏa nhưng không thể phát, kìm nén đến mức lồng ngực đều muốn nổ tung, hơn nửa ngày mới bực tức nói: "Vậy lần này coi như xong, về sau chớ bị tao bắt được nhược điểm gì, Hừ!" Nói xong, không đợi Viên Tiêu đáp lời liền cúp điện thoại.
Viên Tiêu nghe thanh âm trong điện thoại, con ngươi tối sầm, uống một ngụm cà phê, trên mặt giương lên nụ cười nhàn nhạt: "Yếu đuối? Quả thật rất yếu đuối."
Viên Chiến như vậy giúp anh giảm bớt rất nhiều phiền toái, Viên Tiêu không nghĩ tới Viên Chiến lại tin tưởng đến thế, cũng tốt, không cần làm công việc tiếp theo nữa, anh lại tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Nghĩ tới đây, anh trực tiếp gọi điện thoại cho Trần Thịnh, nói rõ tình huống với anh ta, sau đó lại phân phó anh ta tiến hành theo kế hoạch rồi cúp điện thoại.
Tất cả công tác chuẩn bị đều đã làm xong, anh không còn lý do gì khiến mình bận rộn nữa, đầu óc trống rỗng không tự chủ lắp đầy bóng dáng cô. Anh nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngồi, thả lỏng cơ thể nhưng vẫn cảm thấy khó thở như cũ, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói trước khi cô rời đi: về sau anh đừng tới tìm tôi nữa.
Mỗi khi nhớ lại, lòng anh lại đau đớn thêm một tầng. Chằng chịt đau đớn mọc rể nẩy mầm trong lòng anh, sinh sôi nẩy nở, đào khoét toàn thân anh, làm cho anh chỉ còn lại đau đớn khắc cốt ghi tâm.
Lông mi Viên Tiêu run rẩy, người đàn ông sắc bén mạnh mẽ chém giết đối thủ trên thương trường vài phút trước kia, giờ đây lại yếu ớt dễ vỡ khiến người ta đau lòng.
Anh bỗng nhiên đứng dậy, lấy áo khoác bước nhanh ra ngoài, còn chưa tới giờ tan tầm, dọc theo đường đi, nhân viên nhìn thấy tổng giám đốc cư nhiên tan việc trước đều kinh ngạc đến mức thiếu chút nữa rớt luôn cằm, mặc dù tổng giám đốc mới của bọn họ vừa tiếp nhận chức vụ, nhưng thủ đoạn ngoan độc, tác phong bén nhọn khiến mọi người trong công ty không khỏi kinh sợ, mà hôm nay, vị tổng giám đốc này lại ra về sớm hơn bọn họ! Nhất thời, trên dưới công ty bao phủ trong bầu không khí thảo luận nhiệt liệt.
Mấy ngày nay Thang Viên vẫn đi làm tan tầm như cũ, ngày nào cũng như ngày nấy, đồng nghiệp trong công ty cũng không cảm thấy cô thay đổi gì, nhưng mẹ Thang lại cảm thấy cảm xúc mấy ngày nay của con gái có chút không ổn, thậm chí là xuống thấp tới cực điểm. Nhưng mỗi lần bà hỏi, Thang Viên chỉ lắc đầu không nói gì, khiến mẹ Thang cảm thấy có phần không đúng, vỗ mạnh đầu suy nghĩ, thì ra đã vài ngày không thấy Viên Tiêu rồi! Mẹ Thang lập tức nghĩ thông suốt, thì ra bọn trẻ đang giận dỗi! Mẹ Thang chuẩn bị tối nay trở về khuyên bảo Thang Viên, không ngờ lại nhìn thấy Viên Tiêu đang lưỡng lự dưới lầu.
Mẹ Thang nhìn chóp mũi bị đông lạnh đến đỏ bừng của Viên Tiêu, vội vàng kéo tay áo anh vào trong hành lang, trong miệng trách cứ: "Tại sao không lên nhà? Chịu lạnh đến thế này, mau mau vào nhà đi, bác nấu canh gừng cho cháu uống... Nếu bị cảm thì phiền toái."
Từ trước đến nay chưa từng có ai vì anh bị đông lạnh mà lo lắng như vậy, mặc kệ là bệnh nặng hay bệnh nhẹ, anh đều tự mình chống chọi, tự mình đến bệnh viện, quan tâm ấm áp như thế khiến Viên Tiêu không nhịn được mắt nóng lên, hít hít mũi nói: "Bác gái, cháu không lạnh, cháu…"
"Còn nói không lạnh!" Mẹ Thang trợn mắt nhìn Viên Tiêu, không nói gì, đẩy anh vào cửa đè xuống ghế sofa: "Ngồi chờ, năm phút đồng hồ là tốt rồi." Viên Tiêu khụt khịt mũi, mắt to ửng hồng trong suốt nhìn mẹ Thang, dùng sức gật đầu. Cái nhìn này khiến mẹ Thang nhất thời tràn đầy tình thương của mẹ, sờ soạng đầu Viên Tiêu vài cái mới xoay người đi vào phòng bếp.
Sau khi Thang Viên tan việc trở về, đứng một hồi trước cửa, cố gắng nặn ra một nụ cười, chà xát khuôn mặt cứng ngắc, đè xuống cảm xúc không tốt mới mở cửa, không ngờ vừa vào cửa đã nhìn th


Polly po-cket