Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.

Thang Viên chỉ hy vọng anh có thể chán nản trò chơi truy đuổi này nhanh hơn một chút. Thật may, chưa đợi bao lâu thì xe buýt đã đến, Thang Viên thở phào nhẹ nhõm, bước lên xe bỏ tiền vào hộp, nhưng cô chưa kịp đi vào bên trong, thân thể bỗng nhiên bị một nguồn sức mạnh lôi xuống, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người nọ kéo vào trong xe.
Viên Tiêu không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng nhìn Thang Viên, nhìn ánh mắt né tránh của cô, nhìn mặt cô càng ngày càng đỏ, lồng ngực đau đớn như muốn nổ tung, một hồi lâu sau, anh mới dời ánh mắt đi, dùng một loại ngữ điệu tàn nhẫn và âm lãnh chưa bao giờ có nói: "Bánh trôi nhỏ, anh thật sự muốn bóp chết em."
Ánh mắt Thang Viên thoáng ảm đạm, cúi đầu ngồi yên không nói gì, mà Viên Tiêu cũng không mở miệng nữa, lái xe một đường bình bình ổn ổn đưa Thang Viên đến công ty, khi hai chân cuối cùng cũng tiếp xúc với mặt đất, trái tim thấp thỏm của Thang Viên mới hạ xuống, bây giờ Viên Tiêu, khí thế càng ngày càng mạnh, càng ngày càng khiến tim cô đập nhanh.
Viên Tiêu cũng không xuống xe tiễn cô, chỉ ở trên xe, lẳng lặng nhìn cô đi vào cửa chính công ty, trên mặt dần dần hiện ra nụ cười quỷ dị. Thang Viên vừa mới bước vào phòng làm việc, để chiếc túi xách trong tay xuống, điện thoại di động liền vang lên, cô lấy điện thoại ra lơ đãng liếc mắt nhìn, chợt xụi lơ trên mặt đất, đó là một tin nhắn, chỉ có mấy chữ rất đơn giản: Đừng quên tiền đánh cuộc của chúng ta.
"Viên Tiêu, cậu thật ngoan độc, ngay cả đường sống của người khác cũng chặt đứt, chậc chậc." Trần Thịnh lưu manh hít một hơi thuốc, liếc mắt nhìn Viên Tiêu đang trầm mặt.
"Có sao? Tôi cảm thấy có thể cho bọn họ một cuộc sống khỏe mạnh đã coi như ban ân rồi." Viên Tiêu ngẩng đầu lên từ trong đống tài liệu, nhìn khói thuốc lượn lờ trong phòng làm việc, nhíu mày nói: "Đừng hút thuốc trong phòng làm việc của tôi!"
"Thế nào? Cậu sợ mùi thuốc lá?" Mặc dù Trần Thịnh có chút kinh ngạc nhưng vẫn dụi tắt thuốc.
Hô hấp Viên Tiêu ngừng lại, anh rũ mí mắt xuống. Cô chán ghét mùi thuốc lá, ngửi thấy sẽ ho khan, có một lần bởi vì làm ăn không thuận lợi, anh cũng học người khác hút mấy điếu thuốc, không ngờ sáng ngày mai đến đón cô liền bị cô ngửi thấy, né tránh anh chừng mấy ngày. Rõ ràng anh đã tắm nhiều lần tắm rồi, thế nhưng cô vẫn nhăn mũi, nói trên người anh nặng mùi. Trong lòng Viên Tiêu phát khổ, bây giờ cô đã không cần anh, vậy mà anh vẫn nhớ rõ thói quen của cô như cũ.
"Mấy người kia cũng xử lý tốt rồi?" Viên Tiêu day day huyệt thái dương dời đi đề tài.
"Dĩ nhiên!" Trần Thịnh tranh công tiến tới trước mặt Viên Tiêu: "Toàn bộ đều mất việc, cũng không có công ty nguyện ý tuyển bọn họ. Thảm nhất là người tên Chu Duy kia, thiếu nợ lãi suất cao cũng không phải là chuyện tốt gì." Trần Thịnh hả hê cười: "Aizzz, tại sao bọn họ lại đắc tội cậu?" (Các bạn còn nhớ người nào tên Chu Duy không? Hắn chính là tên đã tỏ tình với Thang Viên rồi bị anh Tiêu đập cho một trận và cũng chính là tên bày trò trong buổi họp lớp đó.)
"Người biết quá nhiều sẽ chết đấy." Câu nói nhàn nhạt của Viên Tiêu vừa dứt, cả người Trần Thịnh liền khẽ run rẩy, qua cầu rút ván cũng không nhanh như vậy đi! Anh lặng lẽ ngậm miệng lại, tâm tình ông chủ không tốt, người gặp nạn sẽ là cấp dưới anh đây! Nhìn nhìn Viên Tiêu, Trần Thịnh đứng lên từ trên ghế chuẩn bị đi ra ngoài, anh phải tránh mặt một chút, Viên Tiêu nổi giận thật sự rất đáng sợ, huống chi bây giờ anh mang lương nghỉ phép, phải thừa cơ hội này nghỉ ngơi thật tốt mới được.
"Tên ngu xuẩn kia thế nào rồi?" Viên Tiêu chợt mở miệng nói.
"Yên tâm đi, chút nữa tôi sẽ đến gặp hắn." Trong mắt Trần Thịnh xẹt qua vẻ khinh miệt, với chỉ số thông minh như thế, nói hắn ta là anh em của Viên Tiêu quả thật là sỉ nhục! "Căn bản không cần tôi gài bẫy, chính hắn cũng tự gây chuyện trên mạng rồi, bây giờ hoàn toàn xem tôi là người một nhà, không có biện pháp, thịnh tình không thể chối từ, tôi cũng không thể lạnh nhạt hắn nha!" Trần Thịnh vẫy vẫy tay, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Rất tốt, chỉ là không nên đắc ý vênh váo." Viên Tiêu liếc mắt, cảnh cáo Trần Thịnh.
"Tôi biết!" Trần Thịnh khoát khoát tay, đi ra ngoài.
Viên Tiêu thuận tay cầm lên một phần tài liệu, vừa định lật xem lại bị tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên quấy rầy. Anh cầm điện thoại di động lên nhìn, trong mắt nhất thời tràn đầy chán ghét, hít sâu vài lần mới nhận điện thoại: "Cha."
"Hôm nay về nhà một chuyến." Ngồi ở trên cao lâu ngày, Viên Chiến vừa mới mở miệng đã ra lệnh.
"Con đã biết." Viên Tiêu lạnh nhạt khạc ra ba chữ liền trực tiếp cúp điện thoại. Khiến Viên Chiến bên kia luống cuống không biết phải làm sao. Từ trước đến nay, đứa con thứ hai vừa nhu thuận vừa biết nghe lời, hôm nay làm sao vậy? Nhưng ngẫm lại cũng cảm thấy bình thường, Viên Tiêu luôn luôn đơn thuần, chưa bao giờ biết che giấu tâm tình của mình, có lẽ hôm nay có ai chọc giận nó. Thật không biết tại sao đại tiểu thư bốc đồng của nhà họ Chu lại coi trọng Viên Tiêu, vốn ông định ghép con bé với Viên Địch thành một đôi. Nhưng như vậy cũng t


Disneyland 1972 Love the old s