Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.

ốt, dù sao đứa nào cũng là con trai ông.
Viên Địch vừa về nhà liền cảm thấy không khí trong nhà có phần không đúng, anh biết Viên Tiêu cãi nhau với Thang Viên, nhưng mà hôm nay không giống như thế, vẻ mặt của Viên Tiêu tựa như muốn liều mạng trong khi giãy chết, trên tay Viên Tiêu còn cầm con dao kia, ánh mắt ngoan độc. Chẳng lẽ Thang Viên hồng hạnh xuất tường (ngoại tình)? Viên Địch vừa nghĩ như vậy, bỗng nhiên cảm thấy chuyện tình không tốt, không có ai biết rõ tham muốn chiếm hữu của Viên Tiêu mạnh đến bao nhiêu hơn người anh trai này, chỉ cần là đồ của em ấy, em ấy sẽ không cho phép người khác chạm vào.
"Viên Tiêu, đã xảy ra chuyện gì?" Viên Địch đi đến ngồi xuống bên cạnh Viên Tiêu, giọng nói mang theo vẻ cẩn thận, chỉ sợ kích thích đến anh.
Viên Tiêu nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi dao sắc bén kia, giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Ông già chết tiệt đó dám bán em đi."
"Cái gì?" Viên Địch kinh ngạc.
"Kết thân."
"Đối tượng là ai?" Viên Địch rất nhanh hồi phục lại tinh thần từ trong kinh ngạc, anh biết mặc kệ là ai Viên Tiêu cũng sẽ không đồng ý, như vậy bây giờ chỉ còn cách thăm dò rõ ràng tình hình của đối phương mới có thể chuẩn bị sẵn sàng được.
"Chu Như."
"Có chút khó khăn." Viên Địch nhíu chặt chân mày. Thực lực nhà họ Chu gần như không phân cao thấp với nhà họ Viên bọn họ, nếu chỉ có như vậy thì cũng không hề gì, nhưng khó ở chỗ chính là người phụ nữ tên Chu Như của nhà họ Chu, từ trên xuống dưới nhà họ Chu, ai ai cũng nâng niu cưng chiều cô công chúa nhỏ này trong lòng bàn tay, muốn cái gì cho cái đó. Anh biết, nếu như không phải Chu Như bày mưu đặt kế, căn bản sẽ không có khả năng xảy ra chuyện kết thân này. "Em quen biết Chu Như khi nào?"
"Em chưa bao giờ gặp qua cô ta!" Vẻ mặt Viên Tiêu u ám, hận đến cắn răng nghiến lợi. "Ả đàn bà không biết xấu hổ! Cô ta mơ đẹp thật!" Chuyện tình xen vào giữa bọn họ đã quá nhiều, tuyệt đối không thể nhiều hơn nữa, nếu không bọn họ sẽ không thể chống đỡ.
"Muốn tính kế em?" Viên Tiêu chậm rãi dựng đứng con dao Thụy Sĩ đang cầm trong tay, thân dao thật mỏng lóe ra ánh sáng lạnh buốt: "Phải chuẩn bị tốt cái chết!"






Viên Tiêu nhìn nữ nhân trước mặt động tác nhăn nhó làm bộ làm tịch không nhịn được buồn nôn, anh đối với người xa lạ một chút hảo cảm cũng không có, mặc kệ là loại người gì. Hôm nay anh vốn không muốn đến đây, nhưng cần tranh thủ thời gian gặp công ty này, nên anh mới đồng ý với Viên Chiến tới gặp nữ nhân trước mặt.
Uống một ngụm cà phê, chợt nhớ tới Thang Viên, cô chưa bao giờ uống loại đồ này, mặc kệ bỏ thêm bao nhiêu đường cô đều kêu đắng, đồ uống cô thích nhất là trà xanh, hồng trà cũng được, cô không quá kén chọn, theo lời cô nói chính là: uống gì cũng được, quan trọng là ăn. Vừa nghĩ tới cô, khóe môi Viên Tiêu không nhịn được liền nhếch lên, Chu Như đối diện nhìn thấy liền đỏ mặt, hồi hộp.
Ngày đó thời điểm gặp anh là một sự ngoài ý muốn, cha nói cho cô biết Viên gia tính toán muốn kết thân với nhà bọn họ, cô khóc rống lên không đồng ý, cuối cùng không ép được cô, cha cô không thể làm gì khác hơn là để cho cô gặp trước Viên Địch một lần sau đó sẽ quyết định, ôm tâm tình kiên quyết cự tuyệt đến Tổng Công Ty Viên thị, không ngờ lại nhìn thấy một nam nhân toàn thân ướt đẫm nhưng vẫn mang một thân bén nhọn, rõ ràng là lơ đãng nhìn, ánh mắt lại không thể dời ra. Không để ý đến mặt mũi của đại tiểu thư, kéo một người hỏi thăm, cái người mới vừa đi tới kia là ai, sau đó đã biết anh là Viên Tiêu, con thứ hai của Viên Chiến, em trai Viên Địch.
Rất vui mừng, mặc dù người kia không phải là Viên Địch, nhưng cũng là con trai của Viên gia, cô trực tiếp đi thư phòng của cha, kiên quyết bày tỏ muốn gả cho Viên Tiêu. Cha cô rất kinh ngạc, lại như cũ gật đầu đáp ứng, dù sao cũng là người Viên gia, huống chi Viên Tiêu là em trai ruột của Viên Địch, mặc dù lời đồn đãi về Viên Tiêu không được tốt, nhưng đại khái tính tình rất tốt, mặc dù nữ nhi chạy không khỏi số mạng kết thân, nhưng ông luôn luôn muốn cô có thể tìm người đáng để phó thác cả đời.
"A Tiêu" Chu Như xấu hổ mở miệng, đối mặt với người mình thích dù thế nào cô cũng không buông tay, tuy nói đã từng chơi bời qua, nhưng cũng là vui đùa một chút mà thôi, đến thời điểm cần nghiêm túc cô mới phát hiện kinh nghiệm từ trước không dùng được chút nào.
"Viên Tiêu, tôi cho anh biết, tôi nhất định gả cho anh ! Anh chờ đó cho tôi !" Quẳng xuống một câu nói vừa mạnh mẽ trừng mắt liếc Viên Tiêu, Chu Như cầm ví đạp trên giày cao gót 12 cm vênh váo hống hách lướt qua Viên Tiêu, mặc dù trên mặt còn mang theo nước mắt chưa khô, nhưng vẻ mặt kia lại cực kỳ giống một con khổng tước kiêu ngạo. Hừ, anh không muốn kết hôn thì không kết hôn sao? Viên Tiêu, chuyện này cũng không phải do anh quyết định ! Viên gia có ba người con trai, mà nhà cô chỉ có một nữ nhi là cô, bên trọng bên khinh liếc một cái đã có thể nhìn ra ! Anh ở đó chờ ngày đính hôn đi !
Đọc báo mỗi sáng sớm là thói quen của Thang Viên, cũng là truyền thống của côn