Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
ợc lời cảnh cáo của anh, lại xem như không hề có chuyện gì, cho nên mới dẫn đến hậu quả như thế. Thang Viên đi đến bên giường Quý Vân Phong, thận trọng hỏi: "Không sao chứ?"
Từ khi quen biết cô đến giờ, Quý Vân Phong chưa từng nghe thấy Thang Viên nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy, bây giờ, cô an vị bên giường hắn, quan tâm hắn, khuôn mặt dịu dàng, cảm giác hạnh phúc quá mức mãnh liệt, thế nên Quý Vân Phong cứ sững sờ nhìn chằm chằm Thang Viên trong khoảng thời gian ngắn, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng quên mất. Mà xem ở trong mắt Thang Viên lại là một tình huống khác, đầu Quý Vân Phong bị đánh đến hỏng rồi! Ngay cả suy nghĩ bình thường cũng không được!
Thang Viên chỉ cảm thấy có một cỗ lửa nóng thiêu đốt từ trong lòng, khiến cho não bộ của cô kêu ông ông, không chút suy nghĩ liền gọi điện thoại cho Viên Tiêu.
Nhận được điện thoại gọi đến của Thang Viên, Viên Tiêu gần như cho rằng mình xuất hiện ảo giác, anh không dám nhúc nhích, gắt gao nhìn chằm chằm điện thoại di động đang rung lên liên tục trong tay, mãi cho đến khi trợ lý nhỏ giọng nhắc nhở, anh mới nhớ tới, vội vàng luống cuống tay chân nhận điện thoại, trong giọng nói lộ ra vẻ vui mừng: "Bánh… Bánh trôi nhỏ?"
Thang Viên cúi thấp đầu xuống, đúng vậy, thương tổn thành bộ dáng như thế, mặc kệ là ai cũng sẽ tức giận, cô dựa vào cái gì để yêu cầu Quý Vân Phong không quan tâm. Thang Viên vừa nhìn Quý Vân Phong gần như biến thành một xác ướp vừa suy nghĩ, người kia là người mà cô bảo vệ suốt bảy năm. Bảy năm qua, mỗi một ngày trong sinh mệnh của cô đều có anh, cho nên cô không thể, cũng không nỡ đẩy anh ra ngoài. Mặc dù bây giờ anh đã biến thành người khác, nhưng cô vẫn muốn anh sống thật tốt.
"Thật xin lỗi, tôi không biết gì hết. Tất cả đều là phỏng đoán vớ vẫn của tôi, tôi không thể không chịu trách nhiệm." Tha thứ cho cô lần này, cô chỉ là một người phụ nữ, cô chỉ muốn bảo vệ người mà cô yêu.
"Thang Viên." Giọng nói Quý Vân Phong khẽ cất cao, hắn còn đang muốn nói thêm gì đó, đột nhiên rầm một tiếng, cửa phòng bệnh bị đá văng ra. Vẻ mặt Viên Tiêu tàn bạo mang theo lửa giận toàn thân cùng ác liệt xông vào, anh chạy thẳng tới trước mặt Thang Viên, một phát bắt lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi phòng bệnh, Thang Viên mở miệng định nói chuyện, cuối cùng vẫn ngậm lại, mặc anh kéo cô tới cuối hành lang.
"Vừa rồi em có ý gì?" Hai tay Viên Tiêu chống trên tường, lấy một tư thái cường thế tuyệt đối nhốt Thang Viên ở trong khuỷu tay mình, cúi đầu cắn răng nghiến lợi hỏi.
Xoang mũi tràn đầy mùi hương quen thuộc trên người anh, hương vị rất tươi mát, quen thuộc đến nỗi khiến Thang Viên gần như muốn khóc. Lồng ngực anh đang ở trước mắt cô, khẽ lên khẽ xuống, sinh mệnh tươi mới như vậy, cuối cùng cũng không thuộc về cô. Thang Viên cúi đầu không nói được lời nào, sau khi nhìn thấy anh, cô bi ai phát hiện, cô căn bản không thể tức giận với anh, mặc dù người đang nằm bên trong phòng bệnh kia bị anh đánh đến thương tích đầy mình.
"Không muốn nói chuyện với anh?" Lửa giận trong mắt Viên Tiêu lại bùng cháy lên, một cánh tay anh đột nhiên vòng quanh thắt lưng mảnh khảnh của cô, một cánh tay khác cường ngạnh nâng cằm cô lên, nhìn hai mắt đỏ bừng của cô, tâm tình bị đè nén nhất thời bạo phát ra: "Em quan tâm hắn ta như vậy sao? Hắn còn chưa chết, em khóc cái rắm gì! Chờ đến khi hắn chết, anh cho em khóc đủ!"
"Viên Tiêu, anh không thể! Anh bỏ qua cho anh ta đi, bỏ qua cho anh ta có được không? Coi như tôi van xin anh!" Cô biết gia đình anh không tầm thường, cũng biết anh có nhiều đặc quyền hơn người bình thường, nhưng đó là giết người, cô tuyệt đối không thể để anh làm ra hành động phạm pháp được! Cô muốn anh sống thật tốt mà không bị nhiễm một vết nhơ nào.
Không ngờ sự cầu tình của cô lại khiến Viên Tiêu lầm tưởng rằng cô không bỏ được Quý Vân Phong. Tâm tình của anh vốn không ổn định, nghe thấy lời nói của cô, lý trí trong đầu liền sụp đổ trong khoảnh khắc, lồng ngực đau đớn như muốn nổ tung, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm: cô thích người khác, cô hoàn toàn không cần anh nữa!
"Em thích hắn ta có phải không? Tốt, tốt, rất tốt!" Viên Tiêu cắn chặt răng, âm thanh lộp cộp vang dội, trên mặt hiện lên hai lúm đồng tiền nho nhỏ, anh chợt đẩy Thang Viên ra khỏi ôm ấp của mình, bước nhanh tới phòng bệnh Quý Vân Phong, ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng: "Vậy anh phải đi giết hắn!"
Chỉ cần người kia không ở đây, ánh mắt của cô sẽ dừng lại trên người anh một lần nữa. Tại sao cô bài xích anh, tại sao bỗng dưng không thương anh nữa, anh rõ ràng cực kì ngoan ngoãn mà. Thì ra đều do tên đàn ông kia phá rối! Không thể bỏ qua, tuyệt đối không thể bỏ qua được! Cô là của anh, anh đã gọi cô là vợ, anh chỉ có cô, người muốn mang cô đi đều phải chết!
"Đừng… Viên Tiêu, anh dừng lại! Dừng lại đi!" Thang Viên lảo đảo nghiêng ngã đuổi kịp Viên Tiêu, ôm lấy anh từ phía sau: "Viên Tiêu, tôi xin anh... Anh tỉnh táo một chút, tỉnh táo một chút." Thang Viên cầu khẩn, hi vọng giọng nói của cô có thể khiến anh tỉnh táo lại. Nhưng không thể được, Viên Tiêu căn bản không còn một