Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
chút lý trí nào.
Anh đẩy Thang Viên ngã xuống đất, cặp mắt đỏ hồng, thở hỗn hễn bước nhanh về phía trước. Anh không nghe thấy gì hết, thế giới ở trước mặt anh dường như bị thu nhỏ đi, cũng dường như bắt đầu mở rộng không giới hạn, anh có thể nghe thấy giọng nói khiêu khích của tên đàn ông kia trong phòng bệnh, có thể nghe thấy tiếng thở dốc khỏe mạnh của hắn, thậm chí có thể nghe thấy hắn nói lời ngon tiếng ngọt với cô… Anh gắt gao siết chặt quả đấm, trên mu bàn tay nổi gân xanh, trên hai quả đấm giống như ngưng tụ toàn bộ sức mạnh của anh, chỉ cần một quyền là có thể hủy thiên diệt địa.
"Viên Tiêu!" Thang Viên thét lên, mắt thấy Viên Tiêu sắp tiến vào phòng bệnh, cô căn bản không thể đuổi kịp anh! Từ khi sống lại đến nay, cô đều an tĩnh mà bình thản, cô chưa từng lo lắng, không làm được gì như bây giờ, làm sao cô có thể trơ mắt nhìn anh làm ra loại chuyện như vậy trước mặt cô chứ, cô biết, một khi Viên Tiêu đẩy cửa phòng bệnh ra, hết thảy sẽ không còn cách nào để vãn hồi. Ngay khi tay Viên Tiêu đụng vào cửa phòng bệnh, Thang Viên nhắm hai mắt lại, chợt hô lên: "Viên Tiêu, không phải anh muốn kết hôn sao?"
Tay Viên Tiêu dừng lại, từ từ quay đầu, giọng nói vẫn còn cứng nhắc: "Cái gì?" Cảm xúc của anh còn chưa hòa hoãn lại từ trong bạo ngược. Thang Viên cũng không quan tâm tới đau đớn trên người, vội vàng đứng dậy từ dưới đất, vọt tới bên cạnh Viên Tiêu, hung hăng ôm lấy anh: "Viên Tiêu, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện có được không? Nhiều người đang nhìn chúng ta kìa."
Con ngươi Viên Tiêu xoay vòng, lúc này mới phát hiện có rất nhiều người trên hành lang đang nhìn về phía bọn họ, nhưng anh không quan tâm, chỉ bình tĩnh nhìn Thang Viên: "Kết hôn? Có ý tứ gì?"
"Anh theo tôi ra ngoài, dù sao Quý Vân Phong vẫn còn ở đây, anh ta sẽ không chạy mất." Ánh mắt Thang Viên có chút ảm đạm, rất nhanh lại bị cô che giấu, quay đầu đi ra ngoài, thanh âm xa xa truyền vào lỗ tai Viên Tiêu: "Nếu tôi nói xong anh còn muốn kiên trì, như vậy thì tùy anh."
Viên Tiêu nhìn theo bóng lưng Thang Viên, lại nhìn nhìn phòng bệnh, trầm mặc mấy giây liền đi theo, cho dù chỉ có 0,01% hi vọng, anh cũng không muốn từ bỏ, chẳng sợ phải chịu đả kích lớn hơn nữa.
Cuối đông đầu xuân, thời tiết ở thành phố R vẫn lạnh lẽo và khô ráo như cũ, cây liễu lạnh run trong gió rét, chim khách ngẫu nhiên bay qua trên đầu, phát ra tiếng kêu cạc cạc khó nghe.
Thang Viên nhìn Viên Tiêu đứng ở trước mắt, mười ngón tay phía sau lưng xoắn lại chặt chẽ với nhau, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý thật nhiều lần, nhưng sao lòng cô vẫn đau đớn như cũ, mỗi lần nhớ tới đều hận không thể quay ngược thời gian trở về, để cho chính mình không cần tiện tay đụng phải tờ báo kia. Nhưng mà, cô biết rõ tư vị tịch mịch, cô sẽ không cản trở hạnh phúc của anh.
"Tôi đã xem báo rồi." Thang Viên lẩm bẩm mở miệng nói: "Hai người rất xứng đôi, bây giờ anh không còn một mình, cho nên đừng tùy hứng nữa, trước khi làm chuyện gì hãy suy nghĩ cho cô ấy, đừng khiến cô ấy đi theo anh chịu tội."
"Rốt cuộc em muốn nói cái gì?" Viên Tiêu nhíu chặt chân mày, đôi mắt âm trầm lạnh như băng: "Đây chính là lý do mà em tranh thủ thời gian cho tên kia sao?"
Thang Viên chợt ngẩng đầu lên cười, cô lắc đầu: "Tôi không có bất kỳ quan hệ gì với anh ta, tôi không cần làm thế vì anh ta." Em chỉ không muốn anh bước vào con đường sai trái mà thôi.
Giống như một tia sáng bỗng nhiên xuyên thấu qua tầng mây đen, thẳng tắp chiếu rọi cả vùng đất, băng sương trong mắt Viên Tiêu dần dần có dấu hiệu hòa tan, anh nắm lấy tay cô: "Không có quan hệ? Thật sự không có quan hệ?"
Thang Viên gật đầu: "Chỉ là đồng nghiệp mà thôi, cho nên từ nay về sau, anh không cần chỉa mũi nhọn về phía anh ta nữa, hãy sống cho thật tốt." Em sẽ ở phía sau nhìn anh, nhìn anh càng chạy càng xa.
"Nói đi nói lại vẫn là vì hắn!" Huyệt thái dương của Viên Tiêu nhảy lên vài cái, mạch máu trên trán nóng nảy lồi ra ngoài: "Em luôn vô tình như thế, luôn luôn không thèm ngó tới anh…"
"Không phải như thế." Thang Viên rũ mắt xuống: "Anh đã là người có hôn ước, về sau đừng tùy ý như vậy nữa, sẽ bị vị hôn thê của anh hiểu lầm mất, tôi…"
"Vị hôn thê? Anh có vị hôn thê khi nào?"
"Không cần gạt tôi! Tôi đã biết, báo chí cũng đã đăng, anh yên tâm đi, tôi sẽ đi uống rượu mừng!" Thang Viên cố làm ra vẻ thoải mái, trong lòng lại khổ sở đau đớn đến rối tinh rối mù.
"Báo chí?" Viên Tiêu nhìn khuôn mặt tươi cười của Thang Viên, mặc dù Thang Viên không biết vì sao anh lại bỗng nhiên rời khỏi, nhưng cô không có lý do gì để ngăn cản anh, xem ra anh ấy thật sự rất thích người phụ nữ kia. Cô xoa xoa khóe mắt ướt át, liếc mắt nhìn bóng dáng càng lúc càng xa của Viên Tiêu, xoay người bước đi.
Viên Tiêu đi tới trước tiệm báo ven đường, liều mạng cầm lấy một tờ báo, vừa lật sang trang giải trí, đập vào mắt chính là tám chữ bắt mắt màu đen thật to: Viên Chu kết thân, chuyện tốt sắp tới! Phía dưới còn kèm theo một tấm ảnh khi anh và Chu Như ở quán cà phê. Viên Tiêu