Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
bời, trên người mang theo mùi thuốc lá nồng nặc, nhưng Viên Tiêu như vậy lại càng giống như một thanh nam châm hấp dẫn tầm mắt của Thang Viên, khiến ánh mắt cô không nỡ dời đi dù chỉ là một giây, cô nhìn ánh mắt càng ngày càng sáng của anh, như thể bị cái gì đó đầu độc mở miệng nói, giọng nói rất nhẹ rất nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh như bây giờ lại bị phóng đại đến cực hạn: "Viên Tiêu, anh muốn hôn em không?"
Cô lại rời đi ư? Hay tất cả những gì đã diễn ra chỉ là ảo giác của anh? "Bánh trôi nhỏ! Bánh trôi nhỏ!" Viên Tiêu một cước đá văng tấm chăn, liều mạng chạy từ trong phòng ngủ ra ngoài, bánh trôi nhỏ của anh đi đâu rồi? Tại sao anh lại không nhìn thấy cô?
Thang Viên tỉnh dậy sớm hơn Viên Tiêu một chút, nhìn đồng hồ, thế nhưng đã xế chiều! May mà bây giờ cô không cần đi làm. Không làm kinh động đến Viên Tiêu, cô lặng lẽ xuống giường, rửa mặt xong liền vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm, đã qua thời gian dài như vậy, anh tỉnh lại nhất định sẽ đói bụng. Thang Viên cười cười, rửa sạch gạo rồi đổ vào trong nồi.
Trong nồi dần dần truyền ra mùi cơm, Thang Viên đơn giản xào vài món ăn, vừa định nấu thêm một nồi canh thì đã nghe thấy giọng nói của Viên Tiêu.
Ánh nắng ấm áp từ cửa sổ chiếu rọi lên người Thang Viên, cô mặc một chiếc tạp dề màu xanh nhạt, trong tay còn cầm một bó hành lá, quay đầu lại nhìn anh mỉm cười. Đây chắc chắn là cảnh tượng đẹp nhất mà anh từng thấy ở đời này.
Viên Tiêu xông tới, hung hăng khảm cô vào trong ngực, Thang Viên kêu lên, bó hành trong tay lạch cạch một tiếng, toàn bộ rơi hết xuống đất: "Viên Tiêu, anh buông em ra, em sắp nấu cơm xong rồi, anh đói bụng chưa? Đợi canh chín là có thể ăn rồi."
"Em đừng đi, bánh trôi nhỏ, đừng đi, anh không cần bất kì thứ gì, chỉ cần em đừng rời khỏi anh." Viên Tiêu lẩm bẩm bên tai cô, anh thật sợ hãi, từ nhỏ đến lớn, anh đều hiểu rõ một đạo lý: những thứ xinh đẹp đều là bọt biển, nếu như không cẩn thận thì chúng sẽ tan ra trong không khí. Ngay cả khi cô mỉm cười đứng ở trước mặt anh như bây giờ, anh vẫn không thể nào tin được. Giống như người phụ nữ kia, một ngày trước rõ ràng còn dịu dàng dẫn anh đi khu vui chơi mà anh chưa bao giờ được đi, mua cho anh rất nhiều quần áo đẹp, vậy mà, chỉ trong một đêm, bà ấy liền vĩnh viễn vứt bỏ anh.
"Em sẽ không rời đi, không bao giờ rời đi nữa, em thề." Thang Viên nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Viên Tiêu: "Nếu vi phạm lời thề này, em…"
"Đủ rồi… Đủ rồi…" Viên Tiêu đưa tay chặn lên môi Thang Viên. Không cần lời thề ác độc như thế, chỉ cần cô nguyện ý cho anh một câu hứa hẹn là đủ rồi. Anh muốn rất nhiều thứ, nhưng anh không thể lập tức lấy đi toàn bộ được, anh muốn từ từ nắm chặt tất cả trong tay, như vậy anh mới có thể an tâm.
Thang Viên muốn vào phòng bếp nấu canh, nhưng phía sau lại đi theo một cục kẹo kéo như hình với bóng, bỏ cũng không xong, mặc kệ cô nói như thế nào anh đều mở to mắt mà nhìn cô, bộ dáng vô tội khiến Thang Viên không nỡ trách cứ anh, y hệt như năm đó. Thang Viên bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy một cái ghế nhỏ từ trong phòng bếp ra, để anh ngồi trên đó một lát, nếu anh cứ đi theo cô như vậy, làm sao cô có thể xuống tay nấu cơm được.
Viên Tiêu cũng không tiếp tục dây dưa, ngoan ngoãn ngồi trên ghế chờ Thang Viên ở trước cửa phòng bếp, nhưng cặp mắt kia vẫn dính vào trên người Thang Viên, mãi đến khi Thang Viên bưng thức ăn đã nấu xong lên bàn, anh mới xách cái ghế lẳng lặng ngồi ở cạnh bàn ăn, chờ Thang Viên ăn cơm. Dáng vẻ này không giống với một người đàn ông hơn hai mươi tuổi chút nào, ngược lại cực kỳ giống với mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ. Nhất là khi đôi mắt to, đen nhánh như lưu ly của anh xoay tròn nhìn Thang Viên.
Bữa cơm này thật ấm áp mà vui vẻ, Viên Tiêu chỉ cảm thấy khẩu vị mở rộng ra, cho dù anh ăn thế nào cũng không thấy no, cuối cùng vẫn là Thang Viên sợ anh ăn nhiều, trực tiếp thu dọn bàn cơm mới ngăn trở anh ăn uống quá độ.
Sau khi ăn xong, Viên Tiêu vừa đứng lên mới phát hiện mình ăn quá no, kỳ quái, rõ ràng lúc nãy nhìn Thang Viên không cảm thấy no mà! Viên Tiêu giấu Thang Viên len lén vuốt vuốt bụng mình, lại không nghĩ tới hành động mờ ám của anh bị Thang Viên bắt quả tang. Viên Tiêu có chút xấu hổ, lỗ tai cũng đỏ lên.
Thang Viên cười híp mắt, kéo anh tới ghế sofa ngồi, điều chỉnh vị trí để anh tựa vào đùi mình, còn mình thì đưa tay vân vê bụng cho anh, động tác trên tay rất dịu dàng, trong miệng lại quở trách: "Đáng đời, ai bảo anh ăn nhiều như vậy!"
Viên Tiêu hạnh phúc đến nỗi sắp ngất đi, Thang Viên nói gì anh cũng ngây ngô vui sướng gật đầu, Thang Viên bất đắc dĩ, chỉ có thể im miệng, tập trung tinh thần vào động tác trên tay.
Hồi lâu, ngay khi Viên Tiêu thoải mái mơ mơ màng màng, giọng nói của Thang Viên mới vang lên trên đầu anh: "Viên Tiêu, nói cho em nghe một chút về anh đi!"
Viên Tiêu lập tức bừng tỉnh, mở to hai mắt, cẩn thận nhìn nhìn sắc mặt Thang Viên, xác định cô không tức giận mới nhắm mắt lại.
Anh nói rất nhiều chuyện, chuyện cha sai lầm, mẹ tự sát, anh trưởng thành sớm khi còn nhỏ, sau đó ngụy trang khi gặp c