XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1946 lượt.

ột cô gái mới đầu hai mươi, vĩnh viễn dừng tại thời khắc Thế Phân còn sống. Có lẽ đối với những người khác mà nói, như là những người bạn của Thế Phân mà cô đã kể, bọn họ cũng như thế. Mỗi ngày trái đất đều đang chuyển động, nhưng thời gian của các người, vĩnh viễn dừng lại tại thời khắc đau đớn đó, làm thế nào cũng không chịu đuổi kịp bước chân của những người khác.”
Cô nói không ra lời, có lẽ Tưởng Bách Liệt nói đúng. Có lẽ, khi gặp phải đau khổ và đả kích, cô đã đóng lại cánh cửa trái tim, không bao giờ muốn mở rộng ra nữa.
“Nhưng mà, bạn của Thế Phân nói đúng, cho dù cô ấy không còn, cô ấy cũng hy vọng mọi người sẽ sống tốt, nhất là cô. Tôi nghĩ, nói không chừng chính cô ấy hy vọng như vậy, hy vọng các người có thể thay cô ấy cười, thay cô ấy khóc, thay cô ấy yêu thương, quan trọng nhất là, thay cô ấy trưởng thành. Vì vậy cô phát hiện chính mình thay đổi, hoặc là nói, cô cảm thấy mình khao khát sự thay đổi, điều đó rất tốt, vô cùng tốt.” Tưởng Bách Liệt không ngồi lười nhác như trước nữa, mà là hai khuỷu tay chống trên mặt bàn, như là cổ vũ cho Thế Vân.
“Thật sao?” Cô cười khổ, nhưng nụ cười này cũng không đau khổ như vậy.
“Thật mà.” Anh ta gật đầu, khẳng định.
“Thế thì…” Cô lộ ra nụ cười đơn thuần, “Tôi yên tâm rồi.” Chương 5.2
Lễ Quốc Khánh năm nay vẫn long trọng như trước, tại những ngã tư đường chủ yếu trong thành phố đều giăng đèn kết hoa hai bên, không khí vui mừng không thua gì năm mới. Thế Vân nhớ tới lễ kỷ niệm 50 năm Quốc Khánh, cũng long trọng như vậy, nhưng nhoáng cái đã qua rất nhiều năm, cảnh tượng lúc ấy trở nên mơ hồ, cô chỉ còn nhớ năm ấy 19 tuổi tâm tình nhảy nhót mà ngây thơ.
Sáng sớm ngày 1 Tháng 10, Thế Vân còn đắm chìm trong giấc ngủ, tiếng chuông cửa chói tai bỗng nhiên vang vọng trong phòng, cô hơi mở mắt ra, không muốn để ý, nhưng cuối cùng vẫn nén giận đi mở cửa.
“Ai đó…” Cô còn buồn ngủ, tiến đến mắt mèo trước cửa.
“Tôi đây.” Không đợi cô nhìn rõ ràng, âm thanh trầm thấp của Viên Tổ Vân từ ngoài cửa truyền đến.
Thế Vân lập tức tỉnh táo lại, mở to hai mắt, khi cô quan sát từ trên xuống dưới một lần thì mới dám xác định, người đứng ngoài cửa thật là “sếp mới” tính tình xấu xa của cô.
“Sao anh lại tới đây…” Cơ thể đang bọc chăn của cô chợt cứng ngắc.
“Mở cửa trước đi.” Người ngoài cửa hình như không có kiên nhẫn.
Cô chần chờ chốc lát, rốt cuộc mở ra một khe hở, từ bên trong nhìn ra xung quanh bên ngoài.
Viên Tổ Vân không chút khách khí đẩy vào, cô lẫn cửa đều bị người ta đẩy đi, cánh cửa mở ra nằm trên tường, còn cô thì ngã xuống đất, nhe răng trợn mắt xoa cánh tay bị bỏng.
Viên Tổ Vân vội vàng buông đồ trong tay, ngồi xổm bên cạnh cô, nâng cô đứng dậy: “Này, em không sao chứ…”
“Anh nói đi!” Thế Vân tức giận trừng anh.
“Biết trừng tôi có nghĩa là không sao.” Viên Tổ Vân thấy cô đứng vững vàng, anh quay trở lại đóng cửa, rồi cầm tất cả đồ đạc trên mặt đất vào phòng bếp, thứ nên rã đông thì rã đông, thứ nên đặt trong tủ lạnh thì đặt vào đấy.
“Ơ…” Cô bỗng nhiên kinh ngạc nhìn anh, “Anh quen tay nhỉ, tôi còn nghi ngờ anh không phải thừa dịp tôi vắng nhà mà lén qua đây chứ.”
Viên Tổ Vân không để bụng nhún vai, tiếp tục động tác trên tay: “Bố trí của phòng em giống y như căn hộ của Hạng Tự ở tầng trên…”
Thấy cô ngớ ra không phản bác lại được, anh bổ sung một câu: “Không phải sao.”
Cô cào tóc không biết nên nói gì, anh và Hạng Tự tuy rằng không cùng lớp, nhưng trước kia họ đều ở trong đội bóng rổ, cho nên tình cảm cũng tốt lắm… Nhưng điều này không phải là trọng điểm mà cô muốn nói, trọng điểm là: “Anh tới nhà tôi làm gì?”
Anh lộ ra nụ cười xấu xa: “Tôi tới báo ân.”
“…”
Mấy tiếng sau, Thế Vân mới biết được, báo ân mà anh nói chỉ là nấu một bữa cơm.
“Đồ ăn thế này…anh muốn lừa bịp qua cửa sao?” Cô nhìn thức ăn trên bàn, nhìn thế nào cũng thấy có vẻ suy dinh dưỡng, cô nhíu mày tỏ vẻ hoạnh họe.
“Mời em ăn trước rồi hãy bình luận sau.” Anh ngồi đối diện, ung dung thản nhiên.
Được rồi, hình như đây là sự lựa chọn duy nhất của cô, vì thế cô cầm đũa gắp một miếng cà ri gà đưa đến bên miệng, thật bất ngờ tất cả mùi vị cà ri đều nằm trong thịt gà, cô vừa nhai, vừa tính nên bắt bẻ ra sao, nhưng cuối cùng vẫn bỏ cuộc.
“Cũng không tệ nhỉ.” Tiên sinh tính cách xấu xa hình như rất có tự tin.
Thế Vân nuốt xuống miếng thịt gà, cô dẩu môi không trả lời, sau đó chuyển sang tấn công dĩa thịt xé sợi hương cá bên cạnh. Đáng sợ là, mùi vị cũng ngon lắm…thậm chí là, rất ngon.
“Như vậy…” Nửa tiếng sau, khi Thế Vân thấy bụng mình no căng, cô cắn răng không tình nguyện nói, “Anh báo ân thành công rồi.”
Viên Tổ Vân ở đối diện lại phản đối nhún vai: “Không ngờ em dễ dàng thỏa mãn như vậy, trên thực tế…hành động báo ân của tôi còn chưa bắt đầu.”
Thế Vân kinh ngạc nhìn anh, trong lòng nảy sinh hoảng sợ: “Ặc không…thế này được rồi…”
Anh đứng dậy bắt đầu thu dọn chén bát, đồ còn ăn được bỏ vào tủ lạnh, những thứ khác thì đặt trong bồn rửa ngâm nước, tất cả đều gọn gàng ngăn nắp.
Thế Vân bĩu môi: “Không ngờ…anh còn rất