Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1941 lượt.
ế Phân, bắt đầu từ giây phút cô ấy ra đi, đối với các người mà nói, thời gian đã ngừng lại.
Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, cô từ chối trưởng thành, cơ thể cô phát triển nhưng nội tâm vẫn trì trệ, cô vẫn là một cô gái mới đầu hai mươi, vĩnh viễn dừng tại thời khắc Thế Phân còn sống. Có lẽ đối với những người khác mà nói, như là những người bạn của Thế Phân mà cô đã kể, bọn họ cũng như thế. Mỗi ngày trái đất đều đang chuyển động, nhưng thời gian của các người, vĩnh viễn dừng lại tại thời khắc đau đớn đó, làm thế nào cũng không chịu đuổi kịp bước chân của những người khác.
Nhưng mà, bạn của Thế Phân nói đúng, cho dù cô ấy không còn, cô ấy cũng hy vọng mọi người sẽ sống tốt, nhất là cô. Tôi nghĩ, nói không chừng chính cô ấy hy vọng như vậy, hy vọng các người có thể thay cô ấy cười, thay cô ấy khóc, thay cô ấy yêu thương, quan trọng nhất là, thay cô ấy trưởng thành. Vì vậy cô phát hiện chính mình thay đổi, hoặc là nói, cô cảm thấy mình khao khát sự thay đổi, điều đó rất tốt, vô cùng tốt.”】
5.1
hai cô ôm chặt nhau ở cửa nhà hàng, dường như không thể tin nổi đối phương đang cùng ở đây.
“Thế Vân,” Lương Kiến Phi nghẹn ngào nói, “Tớ không ngờ…thật sự có thể gặp cậu ở đây, vừa rồi tớ còn nói với đồng nghiệp của tớ, bạn thân của tớ có cô em gái sống gần đây.”
“Cậu tới sao không gọi điện cho tớ, cậu có thể hỏi mẹ tớ số điện thoại của tớ mà.” Cô nắm lấy cánh tay Lương Kiến Phi, đáy lòng có nỗi vui mừng khó mà diễn tả.
“Tớ vội vàng sang đây, sau khi tới London rồi mới sực nhớ cậu ở đây, nhưng tớ lại không mang theo số điện thoại của nhà cậu, nhưng cũng may đồng nghiệp tớ nói hôm nay mời mọi người tới nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng này ăn cơm, bằng không…”
“Tớ ở ngay trên lầu đấy, cậu ăn xong có thể tới tìm tới.” Thế Vân nhìn người trong nhà hàng, bọn họ đang khó hiểu nhìn về phía hai cô.
“Không, tớ không ăn, bây giờ theo cậu luôn, cậu chờ tớ một chút.” Nói xong Lương Kiến Phi quay về chỗ ngồi của mình cầm lấy túi xách, nói vài câu với người ngồi cùng bàn rồi đi ra.
Thế Vân trông thấy Lương Kiến Phi vẫn cao gầy như xưa, cô bất giác mỉm cười, đây có tính là quà Giáng Sinh không nhỉ?
Lúc mở cửa ra, Thế Vân thoáng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì căn phòng không quá lộn xộn, ít nhất có thể ứng phó để tiếp khách đến thăm. Cô đem khăn tắm hồi sáng tiện tay đặt trên sofa treo vào phòng tắm, bắt đầu bật bếp đun nước.
“Cậu biết không,” Lương Kiến Phi nhìn xung quanh, “Hiện tại tớ đang làm việc ở Thailand.”
“À,” Thế Vân dừng một chút, “Dạo này tình hình bên đó rất nguy hiểm.”
“Hồi Tháng tám Tháng chín thì có một chút, bây giờ ổn rồi, nhưng chỗ tớ làm việc không phải ở Bangkok, dường như ngoài thủ đô ra thì Thailand vẫn là một quốc gia nhàn nhã, không khác trước chút nào.”
“Đúng rồi,” cô vừa pha trà vừa nhớ tới điều muốn hỏi, “Nếu cậu làm việc ở Thailand thì Trì Thiếu Vũ tính sao?”
Lương Kiến Phi cười dịu dàng: “Bọn tớ ly hôn rồi.”
Thế Vân kinh ngạc nhìn cô bạn cũ, trong khoảng thời gian ngắn có chút ngơ ngác, không biết nên nói gì mới tốt.
“Rất giật mình phải không,” Lương Kiến Phi nhún vai, “Lúc đầu chính tớ cũng thấy sốc một chút, nhưng bây giờ hình như cảm thấy…đó nên là sự lựa chọn của tớ.”
Thế Vân bưng trà đã pha xong đến trước mặt Lương Kiến Phi, cô rất muốn hỏi tại sao ly hôn, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở về, bởi vì đối với chuyện chia tay, ai cũng có đủ loại lý do, người khác hoàn toàn không hiểu được, cũng không cần thiết phải hiểu.
“Là bởi vì,” Lương Kiến Phi tỏ vẻ bình tĩnh, như là kể chuyện của người khác, “Anh ta rất lăng nhăng, luôn chu toàn giữa tớ và những người phụ nữ khác…tớ rốt cuộc không thể nào chịu đựng được nữa.”
Thế Vân mỉm cười bất đắc dĩ, nụ cười này không phải châm biếm, cũng không phải thương hại, chỉ là bất đắc dĩ thuần túy, Lương Kiến Phi nhất định có thể hiểu được nụ cười này, bởi vì trên mặt cô cũng mang theo một chút bất đắc dĩ. Mặc dù sau khi trải qua đau khổ thì chính là sự tê dại bình thản, nhưng dù sao đó cũng là nỗi đau đớn sâu sắc trong lòng một người phụ nữ, cho dù tương lai có một ngày cô ấy tìm được hạnh phúc khác, những nỗi đau này vẫn sẽ khắc vào một ngõ ngách nào đó.
“Thôi, nói chuyện của cậu đi.” Lương Kiến Phi nói.
“Tớ? Hiện tại tớ làm việc tại một thư viện gần đây, nhàm chán nhưng nhàn nhã, trải qua cuộc sống đơn giản.” Thế Vân ngồi trên sofa, một tay đặt trên chỗ tựa lưng, nhìn kỹ cô gái trước mắt —— hoặc là nói, phụ nữ.
Đúng vậy, các cô đã hai mươi tám tuổi rồi, không thể gọi là cô gái được nữa.
“Cậu có bạn trai không?” Lương Kiến Phi luôn rất trực tiếp.
“Không có.” Cô mỉm cười phủ nhận.
“Sao lại thế chứ!” Đối phương như là không tin.
“Thật mà.” Cô gật đầu.
“Không ai theo đuổi cậu ư?”
Thế Vân nghiêng đầu suy nghĩ: “Có lẽ có, nhưng mà tớ chẳng nhớ nữa.”
“Ờ…nói mới nhớ, theo tớ được biết, Thạch Thụ Thần cũng còn độc thân đấy.” Lúc Lương Kiến Phi cười rộ lên, trên khuôn mặt có hai đường lõm xuống dài mảnh, Thế Vân không biết nên gọi là gì, chẳng lẽ cùng loại với má lúm đồng tiền sao?
Cô lập tứ