Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
“Lão Đặng, anh là một tên lưu manh.”
“Tôi không giữ khách, khách tự lo liệu, mau mau tập hợp thành đoàn, đi theo người dẫn đoàn, chúng ta về thôi.”
Cả đoàn xe lên đường trở về. Lúc đầu, trời vẫn mưa lớn, thỉnh thoảng có tiếng sấm vang lên. Nhưng sau khi đi được khoảng mười kilomet, trời tạnh mưa, đường rất khô ráo, bầu trời chỉ thấy có chút âm u.
Trên đường về mọi người đều hơi mệt mỏi, không còn hứng thú như lúc đầu, chỉ những người lái xe vẫn giữ trạng thái, thỉnh thoảng trao đổi với nhau về đường đi. Vương Xán đã ngủ say, đến khi cô tỉnh lại thì xe đã vào đến thành phố. Cô nhìn xung quanh phát hiện đoàn xe đã tách nhau, rồi cô lại nhìn Trần Hướng Viễn, mặt anh đang nở nụ cười.
“Từ nhỏ em đã rất giỏi ngủ rồi.” Vương Xán kéo lại cổ áo T-shirt bị lệch sang một bên, nghĩ đến trạng thái ngủ vừa rồi của mình chắc là chẳng ra sao, cô bất giác đỏ mặt, cố gắng trấn tĩnh giải thích.
“Anh biết rồi. Em đói không?”
Vương Xán nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ chiều rồi. “Em cũng hơi đói.”
“Chúng ta tìm chỗ nào đó ăn cơm đi, ăn xong anh đưa em về nhà.”
“Thấy bộ dạng em như thế này, về nhà mẹ em nhất định sẽ tra hỏi.” Vương Xán lo lắng nhìn bộ quần áo con trai rộng thùng thình trên người: “Tốt nhất là tìm một cửa hàng có phòng thay đồ rồi mặc quần áo của em vào mới được về nhà.”
Trần Hướng Viễn trầm ngâm một lát: “Thế này đi, đến chỗ anh, máy giặt nhà anh có chế độ làm khô, đợi quần áo khô rồi em thay ra, ăn xong bữa tối anh sẽ đưa em về.”
Sau khi đến tòa nhà Trần Hướng Viễn đang ở, anh bảo Vương Xán lấy quần áo ra để anh đi sấy khô. Nhưng cô không tùy tiện đến mức đưa cả quần áo lót cho anh, vội vàng nói: “Để tự em làm.”
Trần Hướng Viễn dẫn Vương Xán đến nhà vệ sinh, ở đó đặt một chiếc máy giặt có chế độ làm khô, giúp cô đóng cửa rồi bước ra ngoài.
Vương Xán bỏ quần áo vào trong, sau khi đặt thời gian cô bước ra ngoài. Phía bên phải là phòng ngủ của Trần Hướng Viễn, cánh cửa hé mở. Trần Hướng Viễn cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần dài đứng trước tủ quần áo gọi điện thoại.
“Minh Vũ, tớ cảm thấy tâm trạng của Vu Lâm có điều gì đó, hình như đang có tâm sự. Rốt cuộc là các cậu sao vậy?”
Không biết Vương Minh Vũ giải thích như thế nào mà Trần Hướng Viễn ngồi im lắng nghe. Thân hình anh nhìn có vẻ hơi gầy, nhưng nhìn từ phía sau lại rất tiêu chuẩn, bờ vai rộng làm nổi bật phần eo nhỏ. Vương Xán bỗng nhiên nhớ lại khi nói chuyện với các bạn nữ cùng phòng, nghe họ mạnh dạn tranh luận về đàn ông khi lộ da thịt, trái tim bỗng đập rất nhanh.
Trần Hướng Viễn tiếp tục nói: “Thế này đi, đợi cậu đi công tác về, chúng ta gặp nhau từ từ nói chuyện. Bây giờ cậu gọi điện ngay cho Vu Lâm, cô ấy bị mưa ướt hết rồi. Cậu dặn cô ấy uống thuốc chống cảm đi.”
Trần Hướng Viễn vừa nói chuyện vừa quay người lại. Vương Xán không kịp tránh, chỉ đành tỏ ra không có chuyện gì, chuyển vị trí ánh mắt ngắm nhìn căn phòng. Phong cách ở đây tương tự như bên ngoài, thiết kế rất đơn giản, không hề có bất cứ vật trang trí nào, cạnh cửa sổ có một chiếc ghế tựa gần giống phong cách văn phòng làm việc, trên thềm cửa sổ có một chồng sách, rõ ràng đây là chỗ đọc sách buổi tối của Trần Hướng Viễn. Ngoài tủ quần áo, trong phòng ngủ chỉ đặt hai chiếc tủ nhỏ, một chiếc giường có kích thước tiêu chuẩn và trải ga với hai gam màu xám trắng và café, đầu giường là một bộ quần áo ngủ màu xanh nước biển.
Trần Hướng Viễn bỏ điện thoại xuống, mở tủ quần áo lấy ra một chiếc áo T-shirt mặc lên người, cười nói: “Được rồi, cuối cùng anh cũng bị em nhìn trộm rồi.”
Cô cố nhịn cười bước vào, đứng cạnh cửa sổ: “Anh rất sợ em nhìn thấy à?”
“Anh phải khai nhận với em một chuyện. Lúc em ngủ trên xe, anh đã nhìn trộm em.” Giọng anh nhỏ lại.
Mặt Vương Xán bỗng chốc đỏ lựng. Để che giấu sự luống cuống của mình, cô tiện tay cầm một cuốn sách trên thềm cửa sổ, là sách “Kinh tế học” của Paul Samuelson. Có thể nhận ra, nó đã được xem nhiều đến cũ ra rồi: “Không phải là có phòng đọc sách sao? Anh đọc sách ở đây à?”
“Trong phòng đọc chỉ có giá sách, ngồi đó không thoải mái.” Trần Hướng Viễn cũng bước tới: “Cuốn sách này anh đã đọc hồi còn là nghiên cứu sinh, bây giờ đọc lại lần nữa mới phát hiện ngày trước mình đọc qua loa quá.”
Vương Xán học chuyên ngành kinh tế, cũng đọc qua quyển này. Nhưng cô lắc đầu lè lưỡi thừa nhận, phải cố gắng lắm cô mới đọc hết cuốn sách dài sáu trăm trang này, cũng bỏ qua một số chỗ và không có dũng khí để đọc lại lần nữa.
Trần Hướng Viễn đưa tay vuốt nhẹ tóc của Vương Xán: “Em thế này, đúng là rất giống cô gái ngốc nghếch.” Tay anh cứ nhẹ nhàng vuốt tóc cô từ trên xuống dưới rồi dừng lại ở cổ cô, bàn tay anh tỏa ra sức nóng. Vương Xán lo lắng bất an ngẩng đầu lên, rồi hoảng hốt bởi ánh mắt rất lạ lẫm của anh.
Ánh mặt trời phía tây chiếu qua cửa sổ, một vệt nắng dài hắt vào giữa họ, tựa hồ như có vô số những dòng điện đang chạy nhảy cùng những hạt bụi. Vương Xán há hốc miệng mà không biết nên nói gì. Chính thời khắc đó bỗng nhiên có một mê lực nào đó vô cùng đặc biệt, ánh mắt họ nhìn nhau đắm đuối, tay