pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.

ửa đêm. Cô quay đầu nhìn sang bên cạnh, chiếc túi ngủ đã được mở ra nhưng Trần Hướng Viễn không có ở đó.
Vương Xán bước ra khỏi lều. Trời vừa rạng sáng nhưng bầu trời u ám, mây trôi cuồn cuộn, nhìn ra xa thì không thấy trong xanh như hôm qua. Trần Hướng Viễn bước ra từ nhà vệ sinh công cộng sơ sài, trên vai vắt một chiếc khăn, vừa dùng máy cạo râu vừa nói chuyện cùng Lưu Hạo. Nhìn thấy Vương Xán bước qua, anh mỉm cười hỏi: “Em ngủ ngon không?”
Vương Xán cảm thấy nụ cười ấy ít nhiều có hàm ý trêu đùa, mặt cô đỏ ửng: “À, em ngủ ngon ạ. Em đi rửa mặt trước đây.”
Khi Vương Xán rửa mặt xong quay lại, Trần Hướng Viễn và những người khác đã dỡ xong trại, cuốn gọn túi ngủ rồi cất tất cả vào sau xe. Động tác bận rộn của anh rất ung dung và đơn giản nhưng hiệu quả rất cao, Vương Xán hoàn toàn không giúp được gì. Cô, Vu Lâm và Ngô Tranh chỉ biết dọn sạch rác, đưa tất cả trở về trạng thái ban đầu.
Họ tiếp tục sắp xếp lịch trình đi leo núi. Nơi đây mới được khai thác nên vẫn giữ được vẻ hoang sơ. Sơn thế không hề cheo leo hiểm trở, phong cảnh cũng rất thu hút. Nhưng leo được một nửa đường, họ đã lĩnh giáo được sự biến đổi thất thường của không khí trên núi cao. Đầu đã chạm đến những đám mây. Mưa lúc đầu chỉ lất phất, sau đó nặng hạt hơn. Họ đành dừng lại ở một lán nghỉ chân trú mưa rách nát trên lưng chừng núi. Trần Hướng Viễn rút trong ba lô ra một chiếc khăn lau tóc cho Vương Xán. Lưu Hạo cuống quýt cởi áo mưa nhưng không phải khoác lên người bạn gái Ngô Tranh mà để bọc chiếc máy ảnh giá trị không nhỏ của anh rồi cẩn thận cho vào ba lô chống thấm nước.
Ngô Tranh nhìn mà vừa tức giận vừa thấy buồn cười, cô lấy tay vắt nước ở mái tóc dài, cười nói với Vương Xán: “Cuối cùng thì chỉ có Hướng Viễn cẩn thận, cô đã thấy Lưu Hạo nhà tôi chưa? Ở bên ngoài thì máy ảnh quý giá nhất, còn ở nhà thì là dàn loa. Cho dù là ở đâu thì cùng lắm tôi cũng chỉ xếp thứ hai mà thôi.”
Vương Xán cười vui vẻ, Lưu Hạo tự ngụy biện cho mình: “Đàn ông luôn có sở thích mới không nhạt nhẽo. Nếu đem so sánh, nó còn tốt hơn là uống rượu cờ bạc ý chứ.”
Họ ngồi ở đó ăn đồ khô. Mưa càng lúc càng lớn kèm theo cả tiếng sấm chớp, rợp trời kín đất, không có dấu hiệu ngừng lại. Họ liên lạc với ban quản lí khu thăm quan, bên đó đề nghị họ lập tức xuống núi tránh trường hợp trơn trượt hoặc lở đất. Họ bàn bạc một chút rồi đành đội mưa leo xuống.
Đoạn đường xa, đi trong mưa còn khó khăn hơn lúc leo lên, mưa lớn làm tầm nhìn mờ ảo, đường núi lầy lội, nước mưa chảy thành từng vũng chỉ còn cách lội nước để đi. Nếu không cẩn thận, bị té ngã là điều không tránh khỏi. Vương Xán không có kinh nghiệm dã ngoại, đi đôi giày thể thao Converse cũng không phù hợp với con đường này, bị ngã vô cùng thảm hại. Nhưng bản tính cô vốn lạc quan, lại thấy đây là một trải nghiệm hiếm có. Sau khi Trần Hướng Viễn nâng cô dậy, mặc dù người đầy bùn đất nhưng vẫn cười ha ha. Những người khác hình như được cô lây truyền cảm xúc, cũng đều cười nói trên cả đoạn đường.
Xuống chân núi, họ lập tức về xe của mình thay quần áo.
Vương Xán nghĩ chỉ là ngủ ở ngoài một đêm mà thôi nên không hề đem theo nhiều đồ. Không khí vùng núi rất ẩm ướt, quần áo tối qua thay ra vẫn chưa khô. Buổi sáng chỉ đành thu lại rồi cất vào ba lô, bây giờ lôi ra vẫn rất ẩm. Cô chuẩn bị mặc tạm, dù sao cũng còn tốt hơn bộ quần áo ướt sủng.
Trần Hướng Viễn bỗng đưa cho Vương Xán một chiếc T-shirt cổ tròn và chiếc quần thể thao: “Mặc bộ này đi em.”
“Vậy anh thì sao?”
“Anh vẫn còn quần áo khô mà.”
Trần Hướng Viễn xuống xe, cúi người chui qua cửa xe đứng dưới mưa. Vương Xán vô cùng cảm động, nhanh chóng thay quần áo. Sau đó, cô mở cửa xe gọi anh lên.
Trần Hướng Viễn lên ghế sau, lấy khăn lau nước mưa: “Mưa to lắm, em đừng xuống xe, nhắm mắt lại đi.”
Vương Xán nghe lời nhắm mắt lại. Một lúc sau, cô không nén được sự tinh nghịch, lặng lẽ mở mắt ti hí nhìn gương chiếu hậu ở phía trước xe, tất nhiên cũng không nhìn thấy gì hết. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, khó khăn lắm mới có thể điều chỉnh được góc độ của gương chiếu hậu. Bỗng nhiên ánh nhìn của cô lại gặp ánh mắt Trần Hướng Viễn trên gương, chỉ thấy miệng anh ẩn giấu nụ cười, rõ ràng anh đã chú ý từng động tác nhỏ của cô từ lâu rồi.
“Nhìn trộm, rất là hư.”
Mặt Vương Xán đỏ lừ, Trần Hướng Viễn ngồi phía dưới cười lớn. Anh đã thay xong quần áo, nhanh chóng chạy xuống xe rồi nhảy lên ghế lái. Lúc này Vương Xán mới phát hiện, bộ quần áo anh đang mặc là bộ hôm qua vẫn còn ẩm.
“Anh mặc như thế sẽ bị cảm đấy.”
“Không sao, bật điều hòa một chút là khô ngay. Đi dã ngoại ngoài trời thường xuyên gặp thường xuyên gặp trường hợp như vậy. Đây là lần đầu tiên em đi mà không sợ hãi chút nào, thế là rất tốt.”
“Ở bên cạnh anh, em có gì phải sợ chứ?”
Trần Hướng Viễn ôm lấy cô, mỉm cười: “Vậy thì tốt, sau này anh sẽ thường xuyên dẫn em ra ngoài chơi.”
Người tổ chức câu lạc bộ xe lão Đặng đã vui vẻ kêu gọi trên bộ đàm: “Các vị đã thay quần áo chưa? Hay là nói, đã ăn đủ đậu phụ chưa?”
Tất cả mọi người đều cười lớn, một cô gái cười mắng: