Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

xe hơi mỗi người có một sở thích, hầu hết mọi người thích ra ngoài đem theo lều bạt, đèn pin… kiểu như thế này, thế nhưng tôi lại không nằm trong số đó. Nếu đem ra so sánh, thật ra tôi vẫn thích cảm giác được lái xe trên đường.”
Lúc này họ đã dựng lều xong, đang tiếp tục dựng sang chiếc lều khác.
Vu Lâm đột nhiên nói: “Vương Xán, cảm ơn cô.”
Vương Xán không hiểu nói: “Chị Vu Lâm, tôi có giúp được gì cho chị đâu, đều là Hướng Viễn giúp chị đấy chứ.”
“Cảm ơn cô đã không nói chuyện tôi đi tìm La m tâm sự với bất kì ai.”
“À, điều này…” Vương Xán bất an nói: “Đừng khách sáo.”
Vu Lâm lặng nhìn về phía trước: “Hôm đó gặp cô ở quán Lục Môn. Tôi giật mình nghĩ ra rằng cô cũng là phóng viên ở tòa soạn đó. Sau khi bước ra, tôi lập tức gọi điện cho La m, cô ấy nói cô là bạn thân của cô ấy, nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không tiết lộ. Cô ấy cũng đảm bảo cô sẽ không tò mò tìm hiểu những chuyện riêng tư của người khác.”
“Nếu đã lên báo, tôi sẽ xem, có lúc sẽ thảo luận với La m. Nhưng nếu chưa lên báo thì cô ấy sẽ không tiết lộ với bất cứ ai, tôi cũng không bao giờ đi nghe ngóng.”
Vu Lâm cười gượng gạo: “Tôi vốn… gặp một chuyện đau đầu, muốn giấu tên kể một câu chuyện, nhưng sau khi nhận ra cô, tôi cảm thấy suy nghĩ của bản thân thật hoang đường. Chỉ cần là người quen thì đều có thể đoán ra đó là tôi. Tôi vẫn chưa đến mức phải dùng cách này để kêu oan với cả thế giới. La m rất khoan dung, rất hiểu người khác. Bài đã viết gần xong rồi, tôi nói muốn thay đổi ý kiến, cô ấy lập tức đồng ý không đăng nữa. Lãng phí thời gian và tâm sức của cô ấy, tôi thật sự rất xin lỗi.”
Vương Xán an ủi Vu Lâm nói: “Đừng nghĩ những về chuyện này nữa. Quy định của chuyên mục thổ lộ tâm sự là tôn trọng sự riêng tư và quyền quyết định của người kể. Tôi nhớ La m từng nói với tôi, những người gặp cô ấy đến sau cùng có tới một phần năm số người thay đổi ý kiến, không muốn để tâm sự của mình được đăng báo. Cô ấy đã quen từ lâu rồi.”
“Cho dù thế nào cũng cảm ơn cô đã không đi dò hỏi La m, cũng không kể chuyện này với Hướng Viễn.” Vu Lâm đứng dậy: “Tôi đến ven sông đi dạo một chút. Lát gặp lại nhé!”
Hơn hai mươi chiếc lều đã được dựng xong. Thành viên trong câu lạc bộ xe hơi hầu hết đi theo từng cặp. Người đến ven sông tản bộ, người tụ tập lại uống bia nói chuyện. Trần Hướng Viễn đi bàn bạc với một người khác về lịch trình của ngày hôm sau. Vương Xán có chút mệt mỏi. Hơn nữa cô cũng không quen biết những người khác, chỉ một mình nằm trên tấm đệm trong lều, hai tay kê dưới đầu ngắm nhìn bầu trời sao.
Đêm mùa hè không mây ở miền núi, nước chảy róc rách, gió hiu hiu thổi mang theo không khí trong lành lẫn mùi cỏ và hương hoa. Trong khu rừng sâu thẳm và tĩnh mịch vô số những ngôi sao hiện lên rõ trên nền trời tĩnh mịch, trăng đầu tháng hình lưỡi liềm, khiến cho người ta cảm thấy hoảng hốt không hiểu đêm nay là đêm nào.
Không biết sau bao lâu, Trần Hướng Viễn bước đến ngồi cạnh Vương Xán, tay anh vuốt nhẹ phần vai hở ra của cô. Cô giật thót mình co rúm lại, Trần Hướng Viễn thấy vậy liền cười nhẹ.
“Đừng động đậy!” Vương Xán quay người lại mới thấy trong tay anh đang cầm một chiếc lọ, đang đổ từ trong lọ ra một dung dịch gì đó, tiếp tục xoa lên vai cô: “Là thuốc chống muỗi. Nếu không thoa thuốc muỗi sẽ đốt, lát nữa chúng ta còn tụ tập lại dùng bữa đấy.”
Mặt Vương Xán đỏ đến mức nóng bừng. Cũng may bây giờ là buổi tối tĩnh mịch, có lẽ anh không nhìn thấy. Anh tiếp tục thoa thuốc cho cô, ngón tay cầm miếng bông mỏng nhẹ đưa qua cổ, cánh tay rồi đến chân cô. Vương Xán chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức như có chút gì đó không thể chống đỡ được. Miệng lưỡi cô khô cứng, muốn nói gì đó, nhưng lại hoàn toàn không biết nói từ đâu.
Lúc đó Trần Hướng Viễn ra hiệu cho cô lật người, cô cúi người nằm sấp xuống đệm, anh thoa thuốc chống muỗi dịu mát lên những vùng da lộ ra ở phần lưng cô.
Vương Xán đưa hai tay ôm lấy mặt, cố gắng trấn tĩnh lại. Không ngờ Trần Hướng Viễn bỗng chốc bế cô lên rồi đặt cô vào lòng. Vương Xán nép chặt vào trước ngực anh, ngần ngại mở mắt ra, đôi mắt Trần Hướng Viễn đang nhìn cô say đắm. Đôi mắt thường ngày vẫn trầm tĩnh lúc này bỗng bừng lên một ánh nhìn thân mật. Môi anh nhanh chóng chạm đến môi cô, nụ hôn say đắm cho đến khi Vương Xán thở nhẹ.
Lúc này bỗng vang lên tiếng ghita ở chiếc lều phía trước, Trần Hướng Viễn từ từ buông Vương Xán ra, hít thở sâu. Vương Xán hình như muốn đứng dậy, anh vẫn ôm lấy cô, thầm thì nói: “Đừng động đậy!” Thế là Vương Xán nhẹ nhàng nép vào lòng anh, hai người cùng nghe tiếng hát trầm của một người đàn ông:
“Anh là cây cao su em ngồi trước cửa sổ nhìn ra
Anh là quyển sách trên tay em khi em lần đầu rơi lệ
Anh là cây nến em chăm chú nhìn trong đêm xuân
Anh là bộ quần áo chỉnh tề em mặc vào ngày thu
Anh muốn em mở cánh cửa sổ đã khép vào mùa hè
Anh muốn em nắm tay anh thong thả đi dạo vào buổi chiều
Anh muốn em chăm chú nhìn vào đôi mắt anh đang nhìn em đắm đuối
Lặng lẽ nói với anh buồn vui của mối tình đầu.”

Đây là bài hát đã từ r