Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.

ất lâu của Cao Hiểu Tùng - “Mô phỏng thư tình”, Vương Xán đã từng nghe bài hát này khi còn đi học. Lúc đó cô không hề có cảm xúc gì đặc biệt. Lúc này tiếng ghita êm ả cứ vang vọng bên tai, từng lời từng lời của bài hát cứ len lỏi vào đáy tim cô, bỗng nhiên tạo ra một cảm giác lỳ lạ. Trần Hướng Viễn đưa tay ôm lấy cô, hai người cùng lặng lẽ lắng nghe.

“Thành phố này đã phân chia em vào bản đồ cô đơn
Anh làm sao tìm thấy nơi em đứng đợi anh
Anh cũng giống những đứa trẻ đang yêu
Lớn lên cô đơn trên con đường lớn, giữa tiếng đàn
Anh cũng giống những đứa trẻ đang yêu
Lớn lên cô đơn trên con đường lớn, giữa tiếng đàn

Hai người ngồi dựa vào nhau, mặt Trần Hướng Viễn áp vào tóc Vương Xán. Hơi thở của anh theo điệu nhạc lướt qua tai cô. Hai trái tim đập liên hồi dần dần chậm trở lại. Cô say, cảm giác này không phải những kích động vừa rồi mà như có chút men rượu. Khung cảnh trước mắt rõ ràng như vậy mà lại không chân thực, tựa hồ những một giấc mơ, toàn thân cô như nhẹ tênh đến không còn sức lực, trái tim như đang lơ lửng trên mây.
“Trước đây khi tham gia cuộc thi hát dân ca ở trường, Minh Vũ đã hát bài này và đạt giải nhất, rất nhiều cô gái đã chết mê cậu ấy, không ngờ lại được nghe lại bài hát này ở đây.”
“Vương Minh Vũ nhìn có vẻ rất rộng rãi hào phóng, không ngờ lại biết hát dân ca.”
“Trước đây Minh Vũ rất nghệ sĩ, Vu Lâm nói cô ấy đã bị bộ dạng ôm đàn ghita của cậu ấy làm cho cảm động.”
“Tình yêu sinh viên của họ có kết quả tốt đẹp phải không? Đúng là không dễ.”
“Đúng vậy, Vu Lâm là sinh viên khóa dưới bọn anh. Nhà cô ấy ở Đông Bắc, lại là con một trong nhà. Bố mẹ Vu Lâm đều mong cô ấy trở về, nhưng cô ấy vừa tốt nghiệp, vẫn kiên quyết ở lại đây xây dựng gia đình cùng Minh Vũ, đúng là đã trả giá rất nhiều.”
Vương Xán ít nhiều có cảm giác khác lạ, cũng không dám suy đoán lung tung hoặc nói về tâm sự mà Vu Lâm rõ ràng không muốn người quen biết. Cô chuyển đề tài: “Trước đây khi đi học anh có theo đuổi các bạn nữ không?”
Trần Hướng Viễn cười: “Đây gọi là đang chất vấn về tình sử trước đây của anh à? Nói chung là đã làm em thất vọng rồi. Anh rất trầm tính, lại không biết hát hò, cũng không biết bắt chuyện, còn kém xa danh tiếng của Minh Vũ ở trường.”
Ngoài kia khi bài hát kết thúc lại vang lên vài tiếng huýt sáo, một giai điệu khác vang lên, là giọng nữ hát bài “Ý nghĩa chuyến du lịch” của Trần Khởi Trinh.
Vương Xán thiết nghĩ, những người này khi đi cắm trại ngoài trời không quên đem theo đàn ghita, rõ ràng còn nghệ sĩ hơn cả cô. Thế nhưng từ nghệ sĩ đặt trong trường hợp này không hề có ý nghĩa trêu chọc hay hạ thấp như bình thường. Dù sao cô cũng đã chìm đắm vào nó, được thưởng thức nó. Cô thừa nhận không khí như thế này cũng có lúc khiến cuộc sống có những xúc cảm khác lạ.
Vương Xán không nhớ được là khi nghe đến bài hát nào, cô đã nằm ngủ ngon lành trong vòng tay Trần Hướng Viễn.
Vương Xán dù sao cũng không phải là người đẹp ngủ trong rừng. Trong lúc mông lung cô vẫn cảm nhận được Trần Hướng Viễn bế cô dậy, cô giật mình tỉnh lại. Nhưng ma lực của nụ hôn trước khi cô chìm vào giấc ngủ vẫn còn đó, để không mất đi sự thú vị, cô không hề cố gắng đứng dậy tự bước vào mà để anh bế vào lều. Anh đặt cô vào túi ngủ, khom lưng ngồi xuống cạnh bên cô. Cô nín thở, tim đập càng lúc càng nhanh, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Hình như cô mong đợi một nụ hôn khác nhưng đồng thời cũng nhớ đến lời hứa với mẹ. Thế nhưng Trần Hướng Viễn chỉ cẩn thận chỉnh lại quần áo ngủ cho cô rồi bước ra ngoài.
Vương Xán không hề thất vọng mà thầm cảm thấy an tâm. Ngọn lửa bên ngoài mờ ảo in lên tấm bạt lều, từng đoạn nhạc được truyền tới. Ngoài những ngày lòng chất chứa tâm sự ra thì Vương Xán luôn ngủ rất ngon, cô trở mình rồi nhanh chóng chìm vào giấc mơ.
Lúc nửa đêm, Vương Xán bỗng bị tiếng chim đêm gọi nhau làm cho thức giấc, nhất thời có chút hoảng loạn, qua một vài giây cô mới biết âm thanh đó phát ra từ đâu và nhận ra mình đang ở nơi nào. Đôi mắt cô chuyển từ đỉnh lều thấp thấp sang túi ngủ của Trần Hướng Viễn. Anh ngủ rất ngon, hơi thở rất dài và sâu.
Vương Xán bình tĩnh trở lại, gối đầu lên hai tay nhìn lên đỉnh lều và nhận ra hai điều: tối qua cô còn không kịp suy nghĩ xem ở cùng một lều với Trần Hướng Viễn có hợp lý hay không mà đã ngủ say rồi; đây là lần đầu tiên cô đi dã ngoại và ngủ ngoài trời, lần đầu tiên nằm bên cạnh một người đàn ông. Dù cho người đó lại chính là bạn trai mà cô vẫn ngủ một cách an tâm đến vậy. Cô đúng là rất khâm phục chính mình.
Có lẽ cô đã quá tin tưởng người đàn ông này rồi. Mà người đàn ông ấy lại vô cùng biết cách làm cô yên lòng. Lần đầu tiên cô nghĩ, nếu cô và anh tiếp tục thì sẽ có rất nhiều, rất nhiều ngày được nhìn anh như vậy.
Cô luôn sợ cuộc sống nếu không biết rõ tương lai. Nhưng nếu sau này cũng ngọt ngào ấm áp như vậy thì tất nhiên rất đáng để mong đợi.
Ngày hôm sau, Vương Xán vẫn tỉnh lại trong tiếng chim kêu, nhưng tiếng chim buổi sớm trong trẻo, sống động chứ không có chút cảm giác thê lương như lúc n