Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
ửa ly rượu nhỏ đưa cho cô, “Đây là loại rượu nho tinh khiết của Tây Ban Nha, chọn lọc từ những loại nho thượng hạng, bóc vỏ lên men, sau đó ép lấy nước, sử dụng công nghệ ngâm và phương pháp ủ truyền thống, dùng các bom gỗ cất giữ trong một thời gian hợp lí, có màu hổ phách tự nhiên, tạo hương vị độc đáo đặc biệt. Mời cô ngửi trước rồi thưởng thức.”
Vương Xán đưa rượu lên mũi ngửi, mùi vị rượu có chút hương hoa quả tươi ngon và một vị ngọt khó diễn tả, hoàn toàn không giống với những mùi rượu nho cô từng uống. Mặc dù từ trước đến giờ cô không có sở thích thưởng thức rượu nho nhưng cũng bị thu hút liền nhấc ly rượu lên và nhấp một ngụm nhỏ.
Cảm giác khi rượu vào đến miệng hình như đã bị lẫn với hương thơm của một loại rượu khác với mùi vị cô vừa ngửi. Cô cố gắng tách đôi hai cảm giác này. Nhưng khi tiếp tục uống một ngụm nữa, vẫn không thể cảm nhận rõ hương vị này là do lúc ngửi hay khi uống. Bất giác, Vương Xán nâng ly lên rồi uống hết nửa ly còn lại.
Vương Xán không thể thử rồi đoán ra loại được đó rượu nào, chỉ nghe nhân viên phục vụ nói: “Loại rượu này có chút hương thơm của gỗ, hương vị vô cùng thanh nhã, cảm giác rất thanh và mềm, phù hợp cho phụ nữ thưởng thức.”
Vương Xán nghĩ, việc này còn kì diệu hơn cả nhân viên bán nước hoa thao thao bất tuyệt nói về nước hoa này có mùi hoa nào, điều chế ra sao. Hơn nữa, đúng là có tác dụng biểu thị ngầm. Cô vốn luôn không biết cây cao su có hình dạng như thế nào, có mùi vị gì mà lại mơ hồ ngửi được mùi hương gỗ cao su.
Cho dù nói thế nào, loại rượu này đúng là rất thơm. Sau khi uống hết nửa ly rượu nhỏ này, cô bước đến trước quầy thử rượu khác. Ở quầy rượu này, nhân viên phục vụ cũng nói kiểu như vậy, anh ta đang giới thiệu với một người đàn ông, “… Vị thơm của dưa, vị ngọt của đào và hương thơm nhè nhẹ của gỗ cao su, các mùi hương này hoà trộn vào nhau tạo nên thứ mùi vị vô cùng khác biệt…”
Loại rượu nho này không giống với loại Vương Xán vừa uống. Với màu vàng kim, dưới ánh đèn loại rượu này rõ ràng rất mê hoặc lòng người. Cô nhấc ly rượu lên, phát hiện ra loại rượu này hơi sốc hơn loại rượu cô vừa uống. Có thể nhận ra sự khác biệt, cũng coi như cô đã tiến bộ hơn rồi.
Sau khi thử ba loại rượu, Vương Xán không còn lòng hiếu kì tiếp tục nữa. Cô nhấc bừa một ly, lách qua đám đông, đi đến vị trí sát cạnh cửa sổ. Ở chỗ này không nhìn thấy sân khấu biểu diễn, người cũng vắng hơn nhiều, dùng một tấm màn che nửa rõ nửa mờ, toàn bộ chỗ ngồi là những chiếc sofa nhỏ màu tím đậm. Khi vừa ngồi xuống, đã có cảm giác êm ái dễ chịu.
Yên lặng như vậy, Vương Xán bất giác lấy điện thoại trong túi ra xem. Đúng như dự đoán của cô, Trần Hướng Viễn không hề gọi điện hay nhắn tin đến. Nói một cách nghiêm túc, hai người không hề xảy ra tranh cãi, mặc kệ ai là người nhận lỗi trước, ai là người giảng hoà trước. Thực ra Vương Xán không sợ phải chủ động gọi điện cho anh, thế nhưng lại hoàn toàn không biết nên nói gì với anh.
Sau khi suy nghĩ kĩ, cô gửi đi một tin nhắn, hỏi Trần Hướng Viễn đang làm gì. Sau đó rất lâu, cô vẫn không nhận được tin nhắn trả lời.
Vương Xán buồn rầu cất điện thoại. Tình yêu bị rơi vào cục diện bế tắc này, cô còn cảm thấy khó khăn hơn cả danh sách các loại rượu tây, rốt cuộc phải làm thế nào, thực sự cô cũng không biết. Tâm trạng không tốt, cô vu vơ xoay xoay chiếc ly trong ánh đèn. Dưới khúc xạ của ánh điện, chất lỏng trong ly thuỷ tinh trong suốt hiện một màu hồng đào, vô cùng đẹp mắt. Lúc này trên sân khấu biểu diễn truyền đến một khúc dạo nhạc, một giọng nữ chầm chậm vang lên.
…
“Nếu không phải vì yêu anh, em đã không có tâm trạng bất an.
Từng ngày tháng không tên em nhớ anh, nhớ anh, vô cùng nhớ anh.
Tình yêu là một thứ dày vò lòng người, nhưng lại không nỡ vứt bỏ.
Em không ngừng đoán xem trong trái tim anh có tên của em không?
Nếu không phải vì yêu anh, em đã không bất giác thở dài.
Tâm trạng em không trọn vẹn, yêu anh, yêu anh, yêu anh
…
Trái tim Vương Xán trào dâng một nỗi chua xót không tên, mắt cô nhạt nhoà. Nghe một bài hát rồi khóc, đối với cô việc này chưa từng có trong cuộc đời. Cô lập tức nói với bản thân rằng mình đã uống nhiều rồi. Lúc này bỗng vang lên một giọng đàn ông: “Cô Vương sao lại ngồi một mình ở đây?”.
Vương Xán quay đầu nhìn, Cao Tường đang đứng cạnh nhìn cô mỉm cười. Vương Xán miễn cưỡng vực lại tinh thần cười nói: “Anh Cao, chào anh. Party náo nhiệt quá. Tôi vừa mới biết ở đây lại có một quán bar lớn như thế.”
“Lúc đầu tôi thuê chủ yếu là vì thích công trình phòng không ở đây, dùng để cải tạo thành hầm đựng rượu nho vô cùng phù hợp. Sau này, người đến thưởng thức rượu càng ngày càng nhiều, tôi bèn sửa thành quán bar để quảng bá rượu nho, thường thì chỉ có những người có sở thích về rượu trong giới giải trí mới biết đến nơi này. Nhưng ở đây cũng có tin đồn về giải phóng mặt bằng, nên tôi mới mua biệt thự ở bán đảo Ca Lâm.”
“Ồ, thảo nào mà quán bar tên là Fly, hoá ra có ngụ ý là tên của anh Cao.” (Tường có nghĩa là bay)
“Loại rượu mà cô đang cầm trên tay là rượu nho đỏ