Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
Thẩm vay khoản tiền này không hề nhiều như ông ấy yêu cầu, chỉ có thể miễn cưỡng giúp Tín Hòa vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt để giảm áp lực bên công ty thời trang. Tiểu Na vừa hạ quyết tâm sẽ nghiêm túc làm việc, đưa ra kế hoạch phát triển nhãn hiệu mới. Họ thật sự rất cần vốn, bây giờ nếu giải quyết không tốt, e rằng tất cả sẽ biến thành bong bóng.”
Từ sâu trong lòng Vương Xán cảm thấy ớn lạnh: “Anh vì những điều này mà trách em à?”
“Em đừng suy nghĩ nhiều, bài báo chỉ là kíp nổ mà thôi, chủ yếu là vì chú Thẩm sai lầm trong việc phán đoán tình hình, quá vội vàng, tạo nên cục diện như hiện nay.” Giọng anh mệt mỏi: “Không còn sớm nữa, ngày mai còn phải đi làm, em lên nhà nghỉ ngơi đi.”
Vương Xán kéo cửa ô tô bước ra ngoài, khi đến cửa chống trộm cô quay đầu lại, Trần Hướng Viễn đã khởi động máy, đèn xe rọi vào tòa nhà. Vương Xán đứng lại trong bóng tối.
Cô bỗng nhận ra rằng, đây là lần đầu tiên khi họ yêu nhau mà lại có cảm giác xa vời khi chia tay đến vậy. Bình thường khi anh đưa cô về, hai người sẽ có nụ hôn tạm biệt, thậm chí có một lần còn hôn say đắm, bị mẹ từ trên lầu nhìn thấy và giáo huấn cho một trận.
Tuy biểu hiện của anh vô cùng lý tính, vừa không nghi ngờ động cơ của cô như Thẩm Tiểu Na, vừa không đổ tất cả hậu quả cho cô, thế nhưng điều này lại không thể an ủi cô một chút nào. Anh tất nhiên là sẽ trách cô rồi, nhưng điều làm cô thất vọng hơn là, anh thậm chí còn không vì bản thân mà vì việc kinh doanh của Thẩm gia trách cứ cô.
Vương Xán lê những bước chân khó nhọc lên lầu, nhẹ nhàng mở cửa về phòng, cũng không bật đèn, nằm lên giường trong bóng tối. Từ khi làm việc, đây đúng là lần đầu tiên cô phải đối diện với trường hợp như thế này.
Tất nhiên, so với các phóng viên khác, khó khăn này không hề nguy hiểm, kích động, ngược lại vô cùng cá nhân hóa. Cô chỉ là viết một bài báo hết sức bình thường, cũng không thể nói là vén một bức màn sâu sắc nào mà lại ảnh hưởng xấu đến tình cảm của bản thân. Cô buộc phải nghi ngờ, rốt cuộc tình yêu vốn dĩ đã là thứ mong manh dễ vỡ, hay là quan hệ tình yêu giữa cô và Trần Hướng Viễn nhìn thì tưởng nồng nhiệt, cháy bỏng, nhưng lại hoàn toàn không vững chắc, kiên định.
Ít nhất trong mắt Trần Hướng Viễn, sự ưu tiên hàng đầu cho Thẩm gia, đặc biệt là Thẩm Tiểu Na đều hiển hiện trước mắt cô. Và lúc cô từ chối yêu cầu của Trần Hướng Viễn cũng không hề có chút lưỡng lự nào. Lý do của cô đầy đủ và lý trí, dường như không chịu chút ảnh hưởng nào về chuyện tình cảm.
Nếu không phải vì yêu anh
Mặc dù đã đồng ý với Vu La m khuyên Trần Hướng Viễn từ bỏ can thiệp vào vấn đề tiền vốn của Tín Hoà, nhưng sau khi Vương Xán về đến toà soạn, để điện thoại trước mặt, mấy lần định gọi cho anh nhưng rồi lại thôi. Cô nghĩ đi nghĩ lại mà không biết nên nói thế nào để mở đầu cuộc nói chuyện này.
Với sự thông minh của mình, Trần Hướng Viễn không thể không nghĩ tới việc hành động này sẽ ảnh hưởng không tốt đến mình. Nhưng anh vẫn làm thì điều này có nghĩa là anh xem trọng lợi ích của Thẩm gia còn vượt xa tiền đồ sự nghiệp của mình.
Sau khi một lần nữa đưa ra kết luận, Vương Xán không dám nói với Trần Hướng Viễn, để anh tự lựa chọn.
Cô biết trong mắt người khác, cô luôn là người vui vẻ, đơn giản. Thế nhưng trong tình yêu, sự suy tính được mất của cô cũng nghiêm trọng như vậy. Nhận thức được điều này đã đủ làm cô chán nản lắm rồi.
Nhưng sau khi xuống xe, Vương Xán mới phát hiện ra rằng, quán bar này được cải tạo từ một xưởng ô tô, không gian rộng rãi, kết cấu thép xưa cũ được tận dụng một cách triệt để, phối màu chủ yếu trên nền màu đen, tạo cảm giác thời thượng, gợi cho người ta một cảm giác mới mẻ.
Vừa bước vào quán bar, Vương Xán đã nhìn thấy những ánh đèn nhấp nháy. Cô ngạc nhiên, bước chân dừng lại theo bản năng. Cô phát hiện ra có ba nhiếp ảnh gia đang chụp ảnh liền thầm nghĩ, không ngờ Cao Tường lại tổ chức hoành tráng đến vậy.
Phía trước quán bar có bục biểu diễn nhỏ, một nữ ca sĩ mặc chiếc áo hai dây lấp lánh đang hát một ca khúc tiếng Anh. Ở giữa quán có đặt vài bình rượu bằng gỗ, bốn phía bày những quầy thưởng thức rượu, trên quầy phủ những tấm trải bàn màu trắng, bày đủ các loại rượu nho. Nhân viên phục vụ mặc áo vest màu đen không ngừng rót rượu cho khách. Không khí sực mùi rượu, làm con người ta không uống rượu mà cũng có cảm giác như say.
Vương Xán nhìn qua quán bar, chỉ thấy những cặp nam nữ ăn vận toàn đồ hiệu, quần áo thoảng mùi nước hoa, vô cùng náo nhiệt, trong đó không thiếu những gương mặt nổi tiếng khu vực. Vương Xán tiếp tục ngạc nhiên về quy mô lớn của buổi party, nếu cô không đến, có lẽ Cao Tường cũng không để ý đến sự thất lễ của mình.
Nhưng đã đến đây rồi, Vương Xán chỉ có thể tuỳ cơ ứng biến. Cô nhìn xung quanh nhưng không thấy Cao Tường. Người thì đang xem biểu diễn, người thì đang nói chuyện với nhau, hầu hết các khu vực đều đã được bưng rượu đến. Cô bước đến trước một quầy thử rượu vắng người. Không đợi cô phải ra hiệu, nhân viên phục vụ đã rót n