Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
tiệc liệu có bị coi là bất lịch sự không thì điện thoại bỗng đổ chuông. Cô nhấc lên xem, là Trần Hướng Viễn gọi đến.
“Tiểu Xán, anh xin lỗi. Anh đang ăn cơm và nói chuyện với Minh Vũ, giờ mới đọc được tin nhắn của em. Có chuyện gì không em?”
Giọng của Trần Hướng Viễn vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng trong lòng Vương Xán lại dậy sóng. Đối diện với kiểu không biết có phải cố ý làm như không có chuyện gì của anh ấy không, trong lòng cô bỗng trào lên nỗi bực tức. Cô cố gắng kìm nén, nói ngắn gọn: “Không có chuyện gì cả” rồi cúp điện thoại.
Vương Xán mím chặt môi kìm nước mắt, ném điện thoại vào trong túi xách, định đứng dậy thì lúc này trên sân khấu tiếp tục biểu diễn các tiết mục. Cao Tường bước về phía cô, trên tay bưng hai ly rượu. Anh đưa một ly cho cô: “Thử chút rượu champagne năm năm này đi, đây là vật cất giữ quý giá của đại diện hầm rượu bên Tây Ban Nha. Ông ta đem nó sang cho dịp đặc biệt này.”
“Tôi không hiểu về rượu, uống vài loại rồi mà chẳng phân biệt được loại nào với loại nào. Có lẽ tiếp tục uống chỉ lãng phí nguyên liệu thiên nhiên mà thôi. Như thế thật không phải với thứ rượu quý giá của ông ấy.”
“Rượu chỉ cần uống thỏa thích là đã đáng lắm rồi.”
Vương Xán không tiện từ chối, chỉ đành nhận lấy, chạm nhẹ ly với Cao Tường, “Anh Cao, tôi đang định cáo từ anh. Xin lỗi, tôi phải về trước đây.”
Cao Tường có chút ngạc nhiên: “Vẫn còn sớm mà, chút nữa vẫn còn rất nhiều tiết mục.”
Tất cả rượu uống trong buổi tối nay bỗng nhiên làm hại Vương Xán. Cô quay đầu đi, không để Cao Tường nhìn thấy những giọt nước mắt đang trào ra. Nhưng Vương Xán lại không thể khống chế được giọng nói của mình, cô nghẹn ngào: “Xin lỗi, tôi… có lẽ tôi uống nhiều rồi. Rất xin lỗi.”
Vương Xán bỗng nhiên quay lưng bước đi, nhưng lại bị đổ trên ghế sofa, suýt nữa là té ngã. Cao Tường nhanh nhẹn đưa tay đỡ cô, “Không sao, Vương Xán, bộ dạng cô như thế này không nên bắt taxi, đến văn phòng phía sau của tôi nghỉ ngơi trước đã.”
Sau khi khóc, Vương Xán tỉnh hơn một chút. Ngồi dựa vào ghế sofa trong phòng làm việc của Cao Tường, vừa xấu hổ vừa quẫn bách, cô lấy khăn che kín mặt không nói một lời. Nhưng Cao Tường lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, dường như anh đã quen với những tình huống như vậy. Anh không dò hỏi gì.
“Nhà vệ sinh ở bên này, trong đó có khăn sạch. Cô ngồi trong này nghỉ ngơi một lát. Tôi đi chào hỏi khách khứa trước đã, lát nữa sẽ đưa cô về.”
Cao Tường bước ra ngoài, đóng cửa lại. Vương Xán ngồi ngây người, buồn rầu ngẩng đầu lên. Cô nghĩ lần xấu hổ này không phải là nhỏ, cô lại luống cuống trước mặt một người đàn ông không phải là thân thiết lắm.
Bước vào phòng vệ sinh, soi mình trong gương, Vương Xán thầm nghĩ may mà trước khi ra ngoài cô không chải mascara, nên không đến mức hai hàng nước đen chảy ra từ mắt. Nhưng phấn trang điểm trên mặt đã bị lem nhem rồi, cô rửa mặt và cũng không có tâm trạng dặm phấn. Tất nhiên, cô cũng không đồng ý ngồi đây đợi Cao Tường quay lại. Cô nhìn bốn phía, viết một mảnh giấy để trên bàn làm việc của Cao Tường, đóng cửa văn phòng rồi bước ra ngoài.
Quán bar vẫn náo nhiệt như trước. Thế nhưng sau khi Vương Xán đi qua đám đông, lặng lẽ bước ra ngoài mới phát hiện ra rằng, ngoài cổng quán bar này không có nhiều xe taxi đứng chờ như các quán bar khác. Nhân viên bảo vệ nói với cô: “Khoảng sau hai mươi ba giờ, sẽ có rất nhiều taxi tập trung ở đây để đón khách. Bây giờ còn quá sớm, chỉ có thể đi sang đường, rẽ ra đường lớn mới hy vọng bắt được taxi.”
Trên đường tới đây Vương Xán cũng biết con đường này không hề ngắn, đi bộ cũng phải mất khoảng một giờ đồng hồ. Cô lưỡng lự một lát rồi vẫn đi theo hướng nhân viên bảo vệ chỉ. Lúc này trên đường chỉ thỉnh thoảng có vài chiếc xe lướt qua, không có ai đi bộ cả. Đèn đường vàng mờ ảo, gió thổi làm bóng cây lắc lư, yên lặng đến khác thường, chỉ nghe thấy tiếng giày cao gót của cô nhỏ và nhịp nhàng gõ trên mặt đường.
Vương Xán cảm thấy người hơi lạnh, trong lòng càng như nổi da gà. Cô bất giác bước nhanh về phía trước. Bỗng nhiên một ánh đèn xe sáng soi chiếu vào người cô. Cô đứng sát vào bên đường. Chiếc xe đó đuổi theo rồi dừng lại bên cạnh. Cao Tường xuống xe, mở cửa cạnh ghế lái phụ ra hiệu cô lên.
“Thật không dám làm phiền anh nữa, anh Cao.” Vương Xán miễn cưỡng cười nói: “Anh cứ quay về tiếp khách đi, tôi gọi taxi cũng được.”
Cao Tường khẽ kéo khuỷu tay Vương Xán, “Những tiết mục còn lại chỉ là để làm cho khách mời uống thêm thoải mái, buổi tiếc có thể kéo dài đến nửa đêm. Tôi đưa cô về rồi quay lại cũng được.”
Chiếc xe jeep nhanh chóng ra đường lớn. “Thật ngại quá, anh Cao. Tối nay tôi uống hơi nhiều, thật là xấu hổ quá.”
“Cô chưa nhìn thấy bộ dạng của một kẻ say đâu.” Cao Tường lắc đầu cười: “Nói năng lung tung, nôn ọe, nói bậy, đánh nhau, mượn rượu giả điên… Trong quán bar dường như ngày nào cũng có. Tin tôi đi, cô như vậy là bình thường.”
Vương Xán có chút dở khóc dở cười, nhưng nghe Cao Tường nói cô cảm thấy ít nhiều thoải mái hơn: “Uống say mềm ra thì chẳng nói làm gì, nhưng điều đáng sợ