Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
khô, hương vị vô cùng đặc biệt. Cô ngửi lâu một chút, có mùi hoa anh đào và mùi hoa mai.”
Vương Xán nhấc ly rượu đưa sát lên mũi và hít sâu, “Đúng là rất thơm, nhưng tôi đã bị các nhân viên phục vụ ở đây làm cho mơ hồ khi họ giới thiệu các loại hương vị rồi, không thể phân biệt loại nào với loại nào. Tôi chỉ biết một mùi chính xác là gỗ cao su, mỗi loại rượu ít nhiều đều có hương thơm của loại gỗ này.”
Cao Tường cười lớn. “Thông minh, cô đúng là đã nắm được trọng điểm rồi đấy.”
“Tôi chỉ thuận miệng nói linh tinh thôi, anh Cao đừng trách tôi thất lễ nhé.”
“Thật ra tôi cũng không phân biệt được.” Cao Tường ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nói, “Tôi bị viêm mũi dị ứng từ lâu, bình thường khứu giác đã vô cùng kém. Thường thì tôi dựa vào các bài viết giới thiệu của các nhà sản xuất để nói, thế mà đã doạ được không ít người đấy.”
Vương Xán chỉ đành cười tỏ ra mình đã hiểu. Lúc này một người đàn ông trung niên cầm chai bia bước đến chào hỏi Cao Tường, “Chủ tịch Cao, sao lại trốn một mình ở đây uống rượu với người đẹp thế này?” Ánh mắt anh ta sáng rực nhìn về phía Vương Xán.Vương Xán vốn rất chán ghét cái nhìn thiếu lịch sự này, bèn quay đầu đi.
“Anh Lưu, anh là người trong ngành, hãy đi thưởng thức kĩ những loại rượu này.”
“Chủ tịch Cao, tôi vẫn muốn nói chuyện với anh về chuyện hợp tác…”
Cao Tường cười nhẹ một tiếng, kết thúc luôn chủ đề này, “Anh Lưu, hôm nay không nói chuyện làm ăn chỉ chuyên tâm thưởng thức rượu.”
Người này không còn cách nào đành nói, “Được rồi, không làm phiền anh với người đẹp nữa.”
“Đừng để bụng, cô Vương. Đó là người bạn trong ngành của tôi, muốn nói chuyện hợp tác với tôi. Cô uống mấy loại rượu rồi?”
“Ba bốn loại gì đó nhưng tôi không hỏi tên nên chẳng biết gì cả.”
“Cô thử loại này xem. Khi tôi đến Tây Ban Nha, người trong hầm rượu nói khi loại rượu nho đỏ khô này vào đến miệng sẽ có cảm giác như đang hôn một nữ vũ công Flamenco xinh đẹp.”
Cách ví von này làm Vương Xán không thể không cười. “Nếu tôi đến đó thưởng thức rượu, e rằng họ sẽ nói uống loại rượu này giống như được hôn một dũng sĩ đấu bò tót anh tuấn.”
Cao Tường cười lớn: “Cô Vương, cô hoàn toàn có khả năng viết bài giới thiệu về rượu nho. Cô có thể suy nghĩ đến việc giúp tôi viết một bài quảng cáo sâu sắc đấy.”
Vương Xán cảm thấy hình như không thể khống chế miệng của mình, cứ mỉm cười mãi.
“Cô uống thử xem, rồi nói với tôi cảm giác thực sự của cô.”
Vương Xán thử một ngụm: “Loại rượu này hình như ngọt hơn các loại trước một chút, rất ngon, rất…” Cô bí từ, uống liền một mạch hết ly rượu. “Anh Cao, anh thấy đấy, tôi không thể làm chuyên gia thử rượu được, chỉ có cảm giác như vậy thôi.”
Lúc này một nhân viên bước nhanh đến: “Chủ tịch Cao, đến lúc ngài và đại diện công ty rượu ở Tây Ban Nha lên bốc thăm giải thưởng rồi!”
“Xin lỗi, tôi thất lễ một chút, lát nữa tôi sẽ dẫn cô đi tham quan hầm rượu.” Anh ta đứng dậy, dặn dò nhân viên đó: “Lấy một ly rượu nho đỏ khô lên cho cô Vương nhé.”
Vương Xán biết, là khách mời, để khích lệ và lịch sự lẽ ra nên đứng dậy, đến sân khấu biểu diễn nhìn Cao Tường phát biểu, bốc thăm và cùng cổ vũ với mọi người. Nhưng lúc này cô hoàn toàn không thể lấy lại tinh thần để chúc tụng anh. Cô ngồi một chỗ không cử động. Nhân viên lúc nãy nhanh chóng đem lên cho cô một ly rượu vang.
Phía bên sân khấu cười nói vui vẻ. Cao Tường chỉ phát biểu đơn giản, hoan nghênh mọi người đến với bữa tiệc ngày hôm nay. Sau đó là một người nước ngoài nói tiếng Tây Ban Nha. Phiên dịch viên là một người đàn ông có giọng thanh nhẹ, hình như là kể rất nhiều chuyện cổ tích và truyện cười có liên quan đến rượu nho. Các vị khách mời cổ vũ hò reo, không khí vô cùng náo nhiệt.
Chỉ có điều, không khí náo nhiệt ấy hoàn toàn tương phản với góc quán bar, nơi Vương Xán đang ngồi. Cô thấy mình như cách biệt với tiếng người ồn ào náo nhiệt ấy, trở thành phông nền xa xăm, tương phản. Người cô lâng lâng, giống như có bộ phận nào đó mất trọng lượng, trong đầu lại hình như đột nhiên trống rỗng, không nhớ ra những nỗi buồn vừa rồi là do đâu.
Làm cách nào để giải sầu? Vương Xán cười, hóa ra rượu đúng là thứ có tác dụng làm người ta quên đi nỗi buồn. Cô nâng ly rượu lên, tiếp tục uống một ngụm. Nhớ đến cách ví von bằng nụ hôn, cô bất giác giữ lại rượu trong miệng không nuốt, rồi chậm rãi thưởng thức. Có chút ngọt, có chút chua và có cả cảm giác cay, hương vị phức tạp nhiều tầng lớp hòa trộn với nhau, đong đầy, chuyển động nhưng không thể cầm giữ.
Cô bỗng nhớ đến những nụ hôn mãnh liệt của Trần Hướng Viễn, môi và lưỡi quấn lấy nhau không rời, nồng nhiệt đi tới từng góc trong khoang miệng. Cô nghĩ như vậy đã là thân mật đến cực điểm rồi. Thế nhưng, kiểu thân mật ấy dường như lại yếu ớt đến mức không thể chịu nổi một chút công kích của những vấn đề hiện thực.
Tất cả nỗi buồn bỗng chốc quay trở lại. Vương Xán nuốt ngụm rượu, chỉ thấy cảm giác chua xót trong lồng ngực càng lúc càng lớn, không có cách nào để nén nó lại. Cô đang nghĩ nếu cô lặng lẽ rời khỏi đây mà không nói một câu với chủ