Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
Tân đặt trước. Anh ấy nhận một quảng cáo ngoài trời, đến một thành phố khác trong tỉnh, phải làm việc ở đó nửa tháng. Hôm nay tớ đi nhận những vật dụng mà anh ấy đặt. Hơn nữa tớ muốn trước khi anh ấy quay về, kịp đặt hết rèm cửa và chăn ga gối đệm, cũng coi như góp chút công sức cho ngôi nhà này. Cậu giúp tớ đi ngắm màu rèm cửa. Tớ thấy mình không có năng khiếu về màu sắc lắm.”
Phóng viên chỉ cần nộp bài viết, không có việc gì phát sinh đột xuất thì việc sắp xếp thời gian cũng rất tự do. Vương Xán lập tức gật đầu, xách túi đi cùng La m.
“Cậu định đặt rèm cửa ở đâu?”
“Cạnh khu nhà có một cửa hàng nhỏ, nhưng màu sắc ở đó lại không được đa dạng cho lắm. Tớ đọc giới thiệu trên mạng, có rất nhiều người đến chợ bán buôn vải, nhưng cậu cũng biết tớ ít khi dạo chợ, thế nên mới rủ cậu đi cùng.”
“Tháng trước tớ vừa đi phỏng vấn vài cửa hàng đồ gia dụng, trong đó có một cửa hàng do một cô gái thiết kế nội thất, học trường mĩ thuật. Thiết kế của cô ấy rất đặc biệt, hơn nữa còn có thể phối hợp màu sắc nội thất với các thiết bị gia dụng. Tớ viết một bài báo, thấy phản ứng rất tốt nên giới thiệu cho cô ấy vài mối làm ăn. Sau đó còn có nhiều nhà thiết kế đến tìm cô ấy để tham khảo nữa. Cô ấy luôn nói là nợ tớ một ân tình, đợi tớ kết hôn sẽ giúp tớ miễn phí. Chuyện này xa xôi quá, tớ gọi điện hẹn cô ấy giúp cậu nhé.”
“Được đấy, nhưng tớ khá lạc hậu, những kiểu tớ thích rất bình thường. Nếu ý tưởng của cô ấy quá đặc biệt thì tớ sẽ không hiểu nổi đâu.”
“Yên tâm đi, cậu nói chuyện với cô ấy rồi sẽ biết. Thẩm mỹ của cô ấy tuyệt đối chuyên nghiệp.”
Vương Xán lập tức lấy điện thoại ra gọi, đúng lúc cô ấy có thời gian, đồng ý có mặt sau một tiếng nữa.
Căn hộ mới của La m nằm trong một khu mới xây dựng. Cho dù cách trung tâm thành phố khá xa, giao thông không thuận tiện lắm, nhưng quang cảnh xung quanh có vẻ rất thanh nhã, từng tòa nhà cao tầng xen lẫn với nhau một cách tinh tế, xung quanh có nhiều cây xanh, trong gió có hương thơm dịu ngọt của hoa ô liu. Vương Xán hít sâu một hơi rồi nói, “Ơ, tớ cứ nghĩ hoa ô liu nở lâu lắm rồi mà.”
“Đây là hoa ô liu nở muộn, loại này khác. Mấy tháng nay bận từ sáng đến tối, cũng vì ngửi mùi hoa ôl iu nên tớ mới nhận ra là đã qua nửa năm rồi.”
La m mua căn hộ ở tầng mười tòa nhà. Nhà có ba phòng được thiết kế vô cùng đơn giản và thực dụng, lại không mất đi sự ấm áp.
“Oa, một phòng đọc sách thật xa xỉ. Tớ ghen tị quá.”
Vương Xán ngạc nhiên, phòng đọc sách này phải rộng hơn hai mươi hai mét vuông, trên các mặt tường đều đặt những giá sách màu nâu đậm. Ngoài ra, không có vật dụng gia đình nào đặc biệt. Trước mắt là một tấm bản gỗ giúp làm mờ ánh sáng và tạo cảm giác rộng rãi của không gian.
La m cười nói: “Lẽ nào cậu ít khi thấy các căn hộ xa hoa lắm à? Dù cậu có khen căn hộ của tớ thì cũng đừng có khoa trương như vậy chứ?”
“Căn hộ xa hoa thì liên quan gì đến tớ? Lần đầu tiên tớ thấy người bạn của mình lại có phòng đọc sách rộng như vậy.”
“Cứ ngồi đây đi, lát nữa sẽ có nguời đem ghế sofa đến.”
La m lấy hai chiếc đệm cói trong góc nhà ra, đưa cho Vương Xán một cái. Hai người ngồi chính giữa căn phòng trống rỗng.
“Chỗ này thường thì người ta làm phòng ngủ chính, chuyển thành phòng đọc sách là ý của Trương Tân. Theo nguyên văn lời anh ấy thì từ khi đi làm tớ luôn thuê nhà trọ, phòng ngủ cũng là phòng đọc sách, chỉ có một chiếc bàn rất đơn sơ, một cái máy tính xách tay cứ chuyển qua chuyển lại, tớ đã chịu vất vả quá lâu rồi. Nói cho cùng thì cũng là một người làm nghệ thuật, một người viết lách nên khi chuyển đến nhà mới sẽ để tớ hưởng thụ một chút. Cậu xem, anh ấy cũng biết hiểu cho nỗi khổ của người khác đấy chứ, ha ha.”
“La m, tớ thật sự ngưỡng mộ cậu. Trương Tân đúng là quá tốt với cậu.”
Lầ này La m không đùa nữa, cô gật đầu, “Đúng, đúng là anh ấy rất tốt với tớ. Tớ trân trọng những thứ hiện có.”
Vương Xán chỉ cảm thấy mắt hơi ướt, thầm thì nói: “Chúng ta nhất định sẽ rất hạnh phúc.”
Mặc dù là bạn tốt, nhưng rất ít khi họ bộc lộ tình cảm như thế này, hai người nhất thời im lặng. Ánh mặt trời ấm áp mùa thu xuyên qua cửa sổ soi chiếu lên người họ, có một chút nóng nhưng không có cảm giác bừng bừng như giữa hè.
Vương Xán nhìn chằm chằm vào những hạt bụi đang bay lượn, bất giác nghĩ, sau này liệu có hạnh phúc giản dị như vậy không?
Vương Xán sinh ra vốn đã cởi mở, trước nay chưa bao giờ bi quan. Nhưng lúc này nghĩ đến Trần Hướng Viễn, trong lòng cô lại có chút đau xót. Cảm giác lạ lùng này dường như làm cô lo sợ.
Tiếng nói chuyện trong phòng bỗng chốc ồn ào. Những công nhân ở cửa hàng đồ gia dụng đã đến. Sau một hồi bận rộn, ghế sofa, bàn ăn, giường, bàn đọc sách và các đồ vật khác đã được sắp xếp gọn gàng. Một lúc sau, cô gái thiết kế ở cửa hàng vải cũng đến. Dáng người cô cao cao, khuôn mặt không phải xinh đẹp nhưng lại vô cùng hoạt bát, trên tóc cài một chiếc trâm nhỏ. Cô mặc một chiếc áo bằng vải gai màu cà chua, kiểu dáng rất đặc biệt, vừa giống áo phương Tây lại có một chút kiểu cách và các chi tiết của trang phục dân tộc, trên