The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.

ĩ như thế nào? Cô nhóc vẻ mặt đau khổ: “Thương tâm.”
“Thật sự?”
“Ai ~~~ bạn gái kia rất đáng thương nha, tại sao lại lại nghĩ không thông như vậy, tuổi còn trẻ liền nhảy vào hố lửa.”
Gia Vũ trực tiếp đem cô nhóc ấn đến bên cạnh bồn hoa chà đạp.
“A a ~~~ giết người ~~~ a a a ~~~” Tiếng kêu khiến người đi đường nhìn qua phía họ, hắn vội vàng buông tay ngượng ngùng cười, Nhất Nhất nhân cơ hội lợi dụng điểm yếu uy hiếp người khác, “Ăn cơm đều tiêu hóa hết rồi, cậu tính làm sao bây giờ!”
“Lại ăn là được.”
“Cậu mời khách!”
“Hôm nay vốn là tìm cậu đi ra ngoài ăn cơm.” Hắn hào khí vỗ vỗ túi tiền, “Đi ăn nhà hàng Tây đi, đã đến thủ đô thì cũng phải nên cảm thụ được không khí tráng lệ nơi đây, bít tết được không?”
“Tiểu Lam nói có nhà hàng bán bít tết ăn rất ngon, đi nếm thử đi?” Nghe được ăn lập tức đã quên mất nửa phút còn đang thù hận nhau. “Nhưng đắt lắm đấy, vào nhà hàng đó ăn tùy tiện cũng phải mất vài trăm, vài trăm a, có thể ăn bao nhiêu cái bánh bao a? Ba hào một cái, nếu tính hai trăm đồng, a, lấy hai trăm đồng chia cho 0. 3, chia. . . . . .”
“Cậu không cứu được rồi.”Phép toán số học đơn giản như vậy còn phải tính nửa ngày cũng không ra. Hắn kéo cô nhóc bước đi, “Nhanh chút, tớ đã muốn sớm nếm thử một chút, muốn xem đến rốt cuộc là món ăn Trung Quốc ngon hay món ăn ngoại quốc ngon.”
“Rất đắt a. . . . . .” Mẫu thân đại nhân trong điện thoại ngàn lần dặn dò, vạn dặn dò không thể lãng phí nhân dân tệ a.
“Đây không tính là lãng phí!” Vừa thấy tròng mắt cô nhóc loạn chuyển Gia Vũ đã biết trong lòng cô nhóc đang nghĩ cái gì.
“Là cải thiện bữa ăn, cải thiện bữa ăn hiểu không? Cơm trong căn tin kia bên trong cơm có nhiều hạt cát như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị sỏi mật.”
“Nhưng mẹ cậu nói với tớ, muốn tớ để ý cậu đừng để cậu tiêu tiền như rác.”
“Cậu không có đầu óc! Hiện tại mẹ tớ ở trước mặt sao, cậu không nói ai sẽ biết? Còn nữa, hiện tại là tiền đều nằm trong tay ai?” Hắn nắm chặt nắm tay ân cần dạy, một bộ dáng quyền lợi nằm trong tay lộ ra vẻ mặt rất chảnh.
“A ~~~~” Nhất Nhất ngưỡng mộ hắn. “Tiền đều ở trên tay chúng ta.”
“Nông nô nổi dậy hát vang lên.” Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười gian.
Về phòng ngủ khi đã 11 giờ rưỡi, Tiểu Hồng đứng ở cửa nhìn đồng hồ. “Lại đi chỗ nào rồi? Hiện tại mới trở về, lão yêu quái sắp đến kiểm tra phòng rồi đó.” Lão yêu quái là biệt danh của dì quản lý kí túc, đã U5 rồi mà còn tô son trát phấn ghanh đua nét đẹp với nữ sinh.
“Ăn cơm Tây. Lần trước Tiểu Lam nói cái nhà hàng đó.” Nhất Nhất cười hì hì mang theo một hộp trở về làm bữa khuya.
Tiểu Lục ngửi thấy mùi thơm, huỵch một tiếng từ giường trên leo xuống dưới, tay cũng không rửa liền bốc lên một miếng ăn. “Lại đi cùng Gia Gia hả? Tiểu Lam mau lại đây ăn đi, còn nóng hổi đó, đừng ngủ nữa.”
“Đánh răng rồi còn ăn gì nữa.”
“Ăn xong lại đánh lần nữa.” Nhất Nhất lấy từ trong ngăn tủ tìm quần áo tắm rửa, “Tớ đi tắm rửa nha.”
“Không ăn, ăn lại béo ra. . . . . .” Năm phút sau tắm rửa xong đi ra, kẻ được xưng là sợ béo nhất đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế ăn, tóc xoã tung, mặc một thân váy ngủ hoa còn có thể ăn một cách thanh nhã như vậy.
“Bạn trai cậu đã gặp qua cậu ăn như vậy chưa?” Nhất Nhất trừng lớn mắt. Cái hộp thức ăn đâu? Cái hộp tràn đầy thức ăn đâu?
“Chưa, không để cho hắn có cơ hội thấy.” Mỹ nữ tao nhã bốc lên miếng cuối cùng ăn luôn. Fuck! Nhất Nhất bi phẫn muốn tiến lên bóp cổ cô bạn kia, bị những ngón tay ngọc dính dầu mỡ kia dọa chạy, đành phải trốn lên trên giường.
Mười hai giờ đúng ký túc xá chính thức tiến vào trong bóng đêm, dưới tầng trệt lại truyền ra tiếng thở dài. “Mẹ ơi, lại tắt đèn! Đây là trung học hay đại học?! Biến thái! Vô sỉ! Tớ muốn thôi học ~~~~” Tiểu Lục dùng sức ném xuống cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Thực không hay ho, đọc đến đoạn nhân vật chính nam nữ đang kiss, chuẩn bị đi vào vấn đề chính, cư nhiên lại bị tắt điện !
“Đứa nhỏ bị tẩu hỏa nhập ma.” Tiểu Hồng thở dài. Nhất Nhất cùng Tiểu Lam trong lòng cũng có chút đồng tình.
“Tớ muốn tìm bạn trai, tớ muốn yêu đương, ” Tiểu Lục bắt đầu mơ mộng hão huyền, “Muốn tìm kiểu người như Thượng Quan Cẩn Ngôn, vừa đẹp trai lại có tiền. Trịnh Gia Vũ cũng không tệ, đẹp trai mà, mỗi ngày nhìn trong lòng đều thấy thoải mái. A, nếu hai người đều tìm được . . . . . .”
“Cậu dám bắt cá hai tay, không tôn trong thần linh của tớ, tớ sẽ khiến cho cậu kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay, mỗi ngày ăn thịt mỡ! Ra ngoài chúng ta đơn đấu!” Tiểu Hồng phẫn nộ nện xuống giường, bụi trên tấm ván gỗ tiết ra rơi xuống. Từ sau khi gặp Thượng Quan Cẩn Ngôn, cô nhóc liền coi hắn trở thành thần thánh.
Nhất Nhất đã lần thứ n phải nâng lên tấm áp phích của Lưu Đức Hoa để hứng thấy hạt gỗ vụn. “Lục a, đừng kích động cậu ấy.” Nếu còn kích động cậu ấy thì Nhất Nhất khỏi cần đắp chăn vì bị bụi gỗ chôn vùi rồi.
“YY một chút cũng không được. . . . . . Ê Tiểu Bạch, suốt ngày dán chặt với Trịnh Gia Vũ có tìm được cảm giác mới không? Cậu nên tìm bạn trai đi.” Tiểu Lục lấy ra đèn pin tiếp