Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.
lên ngay sau đó. Bác Thần vừa cầm kẹo vừa giữ chặt vai Lâm Hiểu, tay còn lại thì gãi gãi vào thắt lưng cô, “Không cần chờ đến lúc đó đâu, bây giờ anh cũng có thể làm cho em vui vẻ được.”
Ngay lập tức, Lâm Hiểu vừa cười đứt quãng vừa nói: “Hỗn đản, buông, ha ha…Buông! Kẹo sắp rơi rồi! Rơi đó! Ha ha…”
Cô gái nhỏ mềm mại trong lòng, bởi vì cười quá nhiều, hai mắt trở nên ngập nước, Bác Thần nhìn hai hàng lông mày thanh tú của cô rồi chậm rãi chuyển xuống dưới cằm, động tác tay ngừng lại.
Lâm Hiểu nhẹ nhàng thở ra, giãy dụa muốn đứng lên nhưng vẫn bị Bác Thần giữ chặt. Cô khó chịu trừng hắn, đột nhiên đầu hắn cúi xuống, đôi môi chuẩn xác đặt lên môi cô.
Thân mình Lâm Hiểu cứng đờ, sau đó chậm rãi thả lỏng. Nụ hôn bất ngờ này, vậy mà cô tuyệt không bài xích. Đầu lưỡi cô cảm giác ướt át mát mẻ, Lâm Hiểu vòng hai tay ôm cổ hắn, làm nụ hôn này thêm sâu, cùng hắn gắn chặt vào nhau.
Trời càng lúc càng tối dần, Lâm Hiểu sợ bị dì Lan phát hiện đôi môi sưng đỏ của cô, che che giấu giấu chạy về, đáy mắt Bác Thần hiện lên ý cười, đi vào trong bếp.
Vừa ăn kẹo xong, hắn cảm thấy hơi khát nên rót cho mình một cốc nước.
Mới đưa được cốc nước lên miệng, Bác Thần chợt nghe thấy sau lưng hắn có một tiếng động lạ. Hắn quay đầu liền nhìn thấy mẹ già nhà mình vẻ mặt xấu xa nhìn hắn. Bác Thần bất đắc dĩ, giơ hai tay kèm theo cốc nói: “Mẹ, mẹ làm sao vậy? Cứ im im đến lại gần định hù chết con sao?”
“Vào đây!” Dì Lan gõ lên đầu thằng con trai mình, tay nắm chặt cổ tay Bác Thần, kéo hắn vào trong phòng hắn.
Chờ đến khi Bác Thần vào trong phòng, dì Lan thần bí cười hề hề hỏi: “Gần đây con với Hiểu nha đầu có tiến triển tốt không?”
Bác Thần cũng phối hợp nhỏ giọng thần bí nói với mẹ già: “Cũng tạm.”
Hành vi này vừa thấy chính là nhại lại của bà vừa rồi, dì Lan dựng thẳng mi gõ đầu hắn: “Xú tiểu tử! Mẹ đang nói chuyện nghiêm túc đấy!”
Bác Thần “Ai!” một tiếng, vâng vâng dạ dạ đáp: “Đại nhân thứ lỗi, tiểu nhân sai lầm rồi.”
Dì Lan vừa lòng, tiếp tục căn nhằn nói không ngừng: “Mẹ nói này tiểu tứ ngốc hồ đồ, đến thời điểm hành động thì phải tiến hành ngay, có biết mẹ anh đã chế tạo cho anh bao nhiêu cơ hội không, nếu còn không thành công nữa khéo chính mẹ cũng phải hoài nghi con trai mình có phải là một thằng ngốc không?” Nói xong, dì Lan lại nhỏ giọng nói, “Nhà mình toàn những người lương thiện, nếu thực sự có vấn đề gì, mẹ cũng nguyện ý chịu trách nhiệm, biết không?”
Hàng mi Bác Thần khẽ nhếch, nói: “Mẹ, Lâm Hiểu là một người tử tế.”
“Đương nhiên, một cô bé tốt như vậy phải nhanh chóng hạ thủ nhốt chặt lại, con còn ngốc nghếch cái gì nữa?”
“Mẹ, loại chuyện tai nạn chết người này, chờ kết hôn rồi tính cũng không muộn.”
“Nửa năm nữa mới kết hôn! Nửa năm sau ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra, con không biết càng yêu nhau lâu càng cảm thấy chán chường, chán chường càng lâu rồi sẽ chia tay à, nếu không muốn thì đương nhiên trước lúc đó ta phải làm động tác dự phòng rồi.”
Bác Thần vô lực nói: “Con biết rồi.”
Dì Lan nhìn mặt con mình, càng nhìn càng thấy đẹp trai. Bà vừa lòng gật đầu, đột nhiên nhớ tới bộ dạng hai năm trước của hắn khi trở về, có chút nghẹn ngào nói:
“Con ấy, không còn nhỏ nữa đâu, ba con bằng tuổi này đã sớm thành gia lập nghiệp rồi. Mẹ không cầu gì nhiều, chỉ mong con cưới được một người vợ hiền, sinh một đứa con trắng trẻo mập mạp, về sau sống với nhau an an ổn ổn, không cầu đại phú đại quý, không cần tiền đồ rực rỡ làm gì. Nếu con lại giống như trước đây, hai ba năm trời cũng không về nhà, khi về thì vừa gầy vừa đen, mẹ … mẹ…”
Hốc mắt dì Lan ẩm ướt, nói không nên lời. Bác Thần lập tức nắm tay bà nói: “Mẹ, mẹ khóc cái gì? Con không phải đang cố gắng chuẩn bị cưới vợ sinh cháu cho mẹ sao?”
“Được, được.”
Bác Thần vỗ vai mẹ mình, nhẹ giọng an ủi.
Giữa mẹ con thật sư có một mối liên hệ kì diệu, rõ ràng từ hai năm trước trở về nhà Bác Thần không hề tỏ ý định gì về việc rời đi. Nhưng mẹ hắn bây giờ lại xuất hiện cảm giác bất an, tựa như có ai mách bảo.
Bác Thần nhớ lại hai năm trước khi hắn quay lại thành phố A đã chạy ngay vào bệnh viện.
Mẹ hắn vuốt ve hết khuôn mặt hắn, đem đứa con giờ đây đã cao lớn hơn mình nhiều coi thành đứa bé mà ôm vào trong ngực khóc, khóc đến đứt gan đứt ruột, nước mắt ấm áp từng giọt từng giọt rơi xuống.
Khi ấy, mẹ hắn đã phẫu thuật xong, nơi đã từng chứa đựng hắn, nuôi dưỡng hắn đã bị bác sĩ vô tình cắt bỏ rồi.
Ý niệm vốn mãnh liệt trong đầu hắn cứ từng chút từng chút một… hoàn toàn đập nát.
Vài ngày sau, Bác Thần suýt chút nữa quên nói cho Ngô Tuấn Hạo nghe quyết định của mình. Dù sao cho tới bây giờ hắn cũng không muốn vào làm trong công ty của Ngô Tuấn Hạo, đúng vậy, cho tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ tới. Lúc trước do dự chẳng qua chỉ không biết có nên tự lập một công ty không. Làm quản lý gì đó ở công ty Ngô Tuấn Hạo, hắn không hề tính đến.
Thấy điện thoại của Lý Bác Thần thì Ngô Tuấn Hạo hiểu ngay hắn sẽ từ chối. Tuy vậy Ngô Tuấn Hạo vẫn hẹn h