Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.
một khi hai người trong mối quan hệ đó quá mức chênh lệch, tình cảm có cố giữ cũng sẽ vỡ tan bởi nguyên nhân từ tất cả mọi điều xung quanh. Trừ phi một bên trong đó tự làm mù hai mắt mình, không để ý gì đến xung quanh. Nếu thế thì cuộc sống mỗi ngày đều phải thật cẩn thận tính toán…như vậy sống còn ý nghĩa gì?
Hiện tại Bác Thần từ chối cơ hội này, Lâm Hiểu ngược lại có cảm giác nhẹ nhàng thở ra. Đương nhiên nếu hắn đồng ý cô cũng sẽ toàn lực ủng hộ hắn. Dù sao đã coi trọng rồi thì phải nỗ lực, tình cảm hai người không thể chỉ bởi một nhân tố không biết sẽ xảy ra hay không mà cứ thế buông tay.
Từ khi lấy kết hôn làm mục đích thân cận tới nay, Lý Bác Thần mặc kệ là vĩ đại hay suy sụp, hắn mỗi ngày đều ở bên cạnh cô, đôi khi cái miệng thối của hắn chọc cô chán ghét nhưng mỗi hành động của hắn đều là chân thật, chưa bao giờ giống như Lý Bác Thần đứng ở một nơi cao không thể với mà Ngô Tuấn Hạo vẫn ca ngợi. Hắn rất tài giỏi, tốt lắm. Điều đó chứng minh vợ con hắn sẽ không bao giờ phải chịu cảnh đói nghèo nhưng bây giờ không phải là thời điểm cần hắn thi triển tài năng, cứ như vậy khiêm tốn mà sâu sắc, cùng người nhà yên yên ổn ổn sống, thế lại càng tốt hơn.
Lần nói chuyện này không đạt kết quả như Ngô Tuấn Hạo mong muốn nhưng hắn đã hiểu được một việc quan trọng. Vốn định đưa Lâm Hiểu về nhà nhưng lại bị cô cự tuyệt.
Trước khi tạm biệt, Ngô Tuấn Hạo cười nói: “Cuối cùng tôi cũng biết tại sao A Thần lại thích em đến thế.”
Mặt Lâm Hiểu hơi hơi đỏ, đáp lại hắn bằng một nụ cười tươi trong trẻo.
Lâm Hiểu mở cửa kính xe, gió đêm thổi tóc cô bay lên, ngồi trên đường về nhà, ý nghĩ Lâm Hiểu trôi thật xa. Cô đột nhiên phát hiện, càng biết rõ về Bác Thần cả cuộc sống trước đây lẫn bây giờ, cô càng muốn gả cho hắn…
Đúng vậy, càng hiểu hắn, càng muốn gả cho hắn.
Gả cho người đàn ông từng nhận biết bao ánh mắt hâm mộ ngưỡng vọng của mọi người nay lại có thể chịu đựng ánh mắt chế giễu của những người xung quanh, người đàn ông thẳng lưng chịu đựng tất cả nhưng trong chớp mắt cũng có thể cúi người xuống nhẫn nhục.
Gả cho hắn, quan tâm hắn yêu thương hắn, người đàn ông giữ vị trí quá quan trọng trong lòng cô.
Lâm Hiểu xuống xe, cố đè nén trái tim đang đập mãnh liệt của mình, rõ ràng nghĩ đã khống chế được bước chân của mình khiến nó chậm lại nhưng vẫn không kìm lòng được bước nhanh về nhà.
Ánh trăng chiếu tỏ, Lâm Hiểu ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng hắn, lúc này cũng sáng lên rực rỡ.
___
(*) Kim cương vương lão ngũ chỉ những người đàn ông độc thân đạt đủ 5 tiêu chí: đẹp trai – giàu có – học thức cao – khiêm tốn – giỏi giang.
Vô cùng vừa lòng vô cùng tốt đẹp
Giày cao gót dẫm lên từng bậc thang xi măng phát ra tiếng “cộc cộc”, bởi vì đi quá nhanh, khi đến trước cửa nhà mình Lâm Hiểu có cảm giác khó thở.
Nhưng mặc kệ cảm giác ấy bước chân cô vẫn không hề ngừng lại, trực tiếp đẩy cánh cửa Lý gia đang khép hờ, cởi giày cao gót rồi cứ vậy mà xông vào. Phòng khách vắng lặng không một bóng người, Lâm Hiểu nhìn lướt qua rồi bước nhanh vào phòng Bác Thần.
So với Lâm Hiểu nóng lòng, Bác Thần lúc này lại vô cùng bình tĩnh. Cả người ngồi ngay ngắn trước máy tính, ngón tay nhanh nhẹn lướt trên bàn phím. Bác Thần nghe thấy tiếng động, quay đầu lại, phát hiện người đến là Lâm Hiểu thì hỏi: “Sao lại đến đây? Chờ____”
Còn chưa nói xong chỉ nghe “Oành” một tiếng, bánh xe dưới chân ghế trượt về phía sau nhưng nhanh chóng bị Bác Thần chặn lại. Hai tay của hắn vươn ra ôm lấy thắt lưng Lâm Hiểu, tuy đầu óc lúc đầu còn trì độn nhưng hắn biết đột nhiên Lâm Hiểu có cử chỉ nhiệt tình yêu thương nhung nhớ với hắn thật đúng là không phải bình thường. Trong đầu Bác Thần lúc này hiện lên một số hình ảnh dành cho người trưởng thành, khiến hắn không nhịn được cảm thấy khẩn trương hỏi: “Làm sao vậy?”
Lâm Hiểu nghĩ tới chuyện Ngô Tuấn Hạo vừa nói, cô hiểu không nên nhắc lại nó nữa. Lâm Hiểu dang tay ôm cổ Bác Thần, hai tay giữ chặt, mang theo giọng mũi rất nhỏ ghé vào lỗ tai hắn than thở: “Tối nay…tối nay ra ngoài rơi mất hai mươi đồng.”
Lâm Hiểu ngẩng đầu trừng mắt: “Gạt người, lúc em đến đâu có thấy dì Lan!”
“Thực không có?” Bác Thần ra vẻ không biết còn thật sự hỏi.
Lâm Hiểu chần chờ nói: “Lúc em đến thì không nhìn thấy dì.”
“À?!” Hàng mi Bác Thần giương lên, khóe miệng gợi lên nụ cười xấu xa, đột nhiên lớn tiếng gọi: “Mẹ! Giúp bọn con đóng lại cánh cửa!”
Lâm Hiểu hoảng sợ, vụt đứng dậy nhìn về phía cánh cửa. Nhân lúc cô đang ngây người, Bác Thần nhanh nhẹn khóa cửa lại, Lâm Hiểu còn chưa kịp phản ứng xem rốt cuộc hắn có ý gì, đã bị hắn kéo đến dựa sát vào cửa, môi cũng bị hắn hung hăng cướp đoạt.
Hai mắt Lâm Hiểu không chịu khống chế khép lại, chỉ cảm thấy trong lòng run run, mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn mở ra. Có một loại khát vọng muốn đáp lại, hai tay cô không nhịn được ôm cổ Bác Thần, hai chân như nhũn ra lại được giữ chặt kịp thời, Lâm Hiểu càng thêm phối hợp với nụ hôn nồng nhiệt của hắn.<