Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
i nói, “Việc này nói trên điện thoại thì không thể nói rõ hết, tôi biết tôi có phần đường đột cho nên do dự mấy ngày mới gọi cuộc điện thoại này. Mặc kệ thế nào, vẫn hy vọng cô có thể đồng ý cuộc hẹn này.”
Lâm Hiểu đắn đo thật lâu vẫn chưa trả lời đối phương, dù sao anh ta cũng rất có thành ý, nếu từ chối thì cũng không nên. Hơn nữa trong lòng cô cũng muốn đi nghe xem hắn muốn nói chuyện gì về Bác Thần.
Trước kia cô cũng từng thuận miệng hỏi qua chuyện của Bác Thần ở thành phố S nhưng hắn chỉ cười vô cùng thần bí, tránh tránh né né sang chuyện khác, rõ ràng là không muốn kể. Càng như thế, tuy ngoài mặt Lâm Hiểu không hỏi lại nhưng trong lòng lại càng tò mò hơn. Không bởi điều gì khác, chỉ bởi đối phương chính là người rất quan trọng trong lòng cô nên mới thấy tò mò. Mà Ngô Tuấn Hạo lại vừa đúng là người biết chỗ trống kì bí kia của Bác Thần.
“Lâm Hiểu tiểu thư?” Ngô Tuấn Hạo nói.
Lâm Hiểu mím môi, sau vẫn đáp: “Được.”
Cúp điện thoại, trong lòng Lâm Hiểu không khỏi bất an khiến cô miên man suy nghĩ, thời gian trôi qua chậm rì rì mãi mới đến giờ tan tầm
Việc đầu tiên Lâm Hiểu làm là chạy về nhà thay quần áo, sửa sang đầu tóc, đến khi cảm thấy bản thân ổn rồi mới nói với Lâm mẹ một tiếng, đi ra ngoài.
Tại sao cô cứ có cảm giác mình có bộ dáng như chuẩn bị cùng tình địch lâm trận? Lâm Hiểu vừa ra khỏi cửa liền bị ý nghĩ của chính mình làm cho 囧 cứng đờ, trong lòng yên lặng phỉ nhổ bản thân.Nhưng vẫn không thể khống chế một số hình ảnh độc hại cứ thế hiện ra trong đầu, đặc biệt bởi ảnh hưởng của mấy tâm sự tình yêu trên mạng mà nó càng ngày càng theo chiều hướng biến thái (ví dụ như tiểu tam chính là một người đàn ông), tóm lại tất cả đều chẳng phải nội dung gì tốt lành.
Đi xuống tiểu khu gọi taxi, nửa giờ sau, Lâm Hiểu đã tới quán hải sản XX.
Cuộc hẹn (trung)
Vừa đi vào người phục vụ liền lễ phép chào đón Lâm Hiểu, cô nói tên của Ngô Tuấn Hạo ra thì được đưa đến một đại sảnh khá rộng, bên trong không có nhiều bàn lắm. Số người có mặt cũng không nhiều nên trông nơi đây có chút trống trải.
Lâm Hiểu nhìn Ngô Tuấn Hàn bộ dáng khá đứng đắn đứng bên cạnh Ngô Tuấn Hạo cười đến là ôn hòa, càng đến gần bước chân Lâm Hiểu càng chậm.
Ngô Tuấn Hạo chờ Lâm Hiểu đến gần liền lịch thiệp mà thân sĩ đứng lên, tay làm tư thế “Mời”.
Lâm Hiểu cười mỉm, ngồi xuống đối diện bọn họ. Cô im lặng đánh giá hai người trước mặt, rõ ràng đây là những người không cần quần áo làm nền cũng nhìn ra quý khí nơi họ.
Quần áo trên người hai người họ Ngô này cũng không phải quá mức sang trọng, một bộ trang phục nền nã thêu hoa văn nho nhỏ ở tay áo, tất cả đều lộ ra vẻ quý khí. Trong lòng Lâm Hiểu buồn bực, Bác Thần sao lại quen biết những người này? Bọn họ rõ ràng không thuộc cùng là người tầng lớp dân thường như cô và hắn.
Lâm Hiểu lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt lộ vẻ chăm chú, gật đầu nhìn về phía hắn.
“Tôi tới thành phố A để mở một công ty, dự định của tôi là để A Thần phụ trách và quản lý mọi việc của công ty đó.”
Ngô Tuấn Hạo nói tới đây thì cố ý dừng lại quan sát sắc mặt của Lâm Hiểu, chỉ thấy Lâm Hiểu lộ vẻ kinh ngạc, rõ ràng là không hề biết đến việc này. Nói như vậy, Ngô Tuấn Hàn thế mà lại đoán đúng.
Lâm Hiểu bị những lời này dọa cho giật mình. Trước đây cô chưa bao giờ nghĩ tới khả năng này sẽ xảy ra. Bác Thần ở trong mắt cô, ách, nói thật, là một người đàn ông không có nhiều năng lực, như thế nào bây giờ lại thành người được tin tưởng phụ trách cả một công ty?Hơn nữa nhìn vào Ngô Tuấn Hạo, đây tuyệt đối không phải một công ty nhỏ.
Nhìn thấy biểu cảm của Lâm Hiểu, trong lòng Ngô Tuấn Hạo thở phào nhẹ nhõm, chân thành nói: “Tôi cũng không biết A Thần nghĩ sao, vẫn luôn từ chối đề nghị đó, cho nên lần này mới mạo muội muốn gặp em nhờ em giúp đỡ khuyên nhủ hắn.”
Lâm Hiểu có điểm muốn ấn cái cằm bị lệch của mình về vị trí cũ. Mời Bác Thần làm người phụ trách, mà không những được mời, hắn còn từ chối thẳng thừng, không những từ chối thẳng thừng bên kia còn tận lực tìm đủ phương pháp mời hắn đi làm. Lý Bác Thần, tên hàng xóm nhà nàng có khi nào lại có khả năng lớn đến thế?
Linh hồn bị đánh bật ra xa của Lâm Hiểu mất một lúc lâu mới lấy lại được suy nghĩ bình thường, cô sắp xếp lại từ ngữ rồi nói: “Đây quả thực là một cơ hội tốt nhưng năng lực của Bác Thần có hạn, có lẽ anh ấy sợ làm công ty của anh suy sụp nên mới từ chối?”
Ngô Tuấn Hạo nghe xong thì kinh ngạc: “Em không biết cuộc sống mấy năm trước của Bác Thần sao?”
Đầu óc Lâm Hiểu trống rỗng, líu lưỡi hỏi: “Sao cơ?”
Ngô Tuấn Hạo cũng sửng sốt vài giây, mới bất đắc dĩ cười nói: “Thế này mới đúng với phong cách của A Thần, kỳ thật cũng không phải chuyện xấu gì, càng không phải là bí mật nào lớn lao, nói cho em biết cũng không sao.”
Nếu không phải Ngô Tuấn Hạo vẫn một điều A Thần hai điều A Thần, Lâm Hiểu đã cảm thấy không thể gắn Bác Thần cô biết với cái người có chuyện xưa hoành tráng trong miệng Ngô Tuấn Hạo là một rồi.
Từ khi học đại học Bác Thần đã bộc lộ tài năn