Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
, nhưng trong đầu Lâm Hiểu vẫn hiện lên hình ảnh của Bác Thần khi ấy.
Từ một con người hăng hái, tràn đầy tham vọng bị chụp xuống đáy cốc, điều này rốt cuộc phải thống khổ đến mức nào? Mà nhân viên của Bác Thần, thậm chí đó rất có thể là bạn bè là anh em của hắn thiếu chút nữa vì hắn mà bị liệt, điều đó rốt cuộc khiến hắn phải áy náy biết bao nhiêu?
Cô còn nhớ hai năm trước dì Lan bị ung thư tử cung nên đã có một thời gian dài điều trị ở bệnh viện. Cái gọi là ung thư, chính là nó đáng sợ ở chỗ tùy thời đều có thể cướp lấy sinh mạng của một người. Mà trong đoạn thời gian gian nan ấy, Bác Thần lại phải chịu đựng thêm thông tin như vậy về mẹ mình…
Lâm Hiểu nhớ tới bộ dáng vô tâm vô phế bình thường của Bác Thần, lại còn có cả không biết xấu hổ nữa. Khi cô không ở bên cạnh hắn đã gặp phải đủ loại suy sụp cùng khó khăn,điều đó khiến cho trái tim cô ê ẩm, chưa bao giờ từng đau lòng đến vậy. Nếu không có lí trí ngăn cản, cô đã hận không thể chạy thật nhanh trở về ôm chặt hắn, hôn hắn.
“Hai lần cách nhau lâu đến vậy, xem ra anh ấy thật sự quyết tâm không muốn làm rồi!”
Ngô Tuấn Hạo cũng cười, thở dài: “Cho nên muốn nhờ em giúp đỡ, cậu ấy mà cố chấp thì tôi cũng phải chịu.”
Lâm Hiểu ngừng một chút, hai mắt nhìn thẳng nói: “Ngô đại ca, em rất vui khi anh có thể coi trọng anh Bác Thần như vậy nhưng anh vẫn luôn nói là bởi vì nguyên nhân quá khứ thất bại khiến anh Bác Thần buông bỏ cơ hội lần này, anh khẳng định chắc chắn như vậy sao?”
Ngữ khí Lâm Hiểu mang theo ý cười nhưng nội dung lời nói lại khiến Ngô Tuấn Hạo không cười nổi: “Ý của em là gì?”
Lâm Hiểu lắc đầu nói: “Đây chỉ là ý kiến của bản thân em thôi, kỳ thực cũng không có gì để tham khảo nhưng nếu anh đã muốn em hỗ trợ vậy em cũng không ngại đem ý kiến bản thân nói ra.”
Lâm Hiểu ngừng một lúc lâu mới nói tiếp, “Nếu tương lai anh Bác Thần có thể tiếp nhận công ty của anh, vậy khả năng công ty đó phát triển có vẻ rất khả quan nhưng anh đâu? Anh ấy toàn tâm toàn ý làm việc, giúp anh phát triển công ty, nhưng nếu có một ngày anh lại ngừng đầu tư thì sao? Nếu vậy anh ấy làm sao bây giờ? Hay nói cách khác nếu có một ngày anh lại lưu lại một cái xác không cho anh ấy thì sao?”
“Đương nhiên sẽ không! Lần này với trước đây không giống nhau.” Ngô Tuấn Hạo vội vàng ngắt lời Lâm Hiểu.
“Làm sao không đây? Phía sau anh còn có một đại tập đoàn đang chờ anh thừa kế mà công ty nhỏ ấy chỉ để anh vui đùa một thời gian nhưng anh Bác Thần lại không có biện pháp nào vui đùa cùng với anh được. Một khi đã toàn tâm toàn ý cố gắng, ai cũng đều mong muốn có một kết quả tốt, thậm chí có thể nổi lên đứng đầu. Nhưng nếu ở công ty của anh thì khả năng này sẽ vĩnh viễn bị bỏ qua, ngày nào đó tập đoàn nhà anh gặp phải sự cố, công sức anh Bác Thần khổ sở dựng nên sẽ tùy thời có thể xóa sạch.”
Lâm Hiểu nói xong, sắc mặt Ngô Tuấn Hạo vô cùng khó coi. Hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới Lâm Hiểu sẽ từ chối quyết liệt như thế thậm chí còn phản bác khiến cho hắn không thể nói lại một câu. Mà trên thực tế, đúng là vợ chồng đồng tâm, lo lắng của Bác Thần đã bị Lâm Hiểu đoán trúng bảy tám phần.
“Ngô đại ca, em tin rằng tình cảm của anh và anh Bác Thần tốt lắm, tình nghĩ anh em của đàn ông các anh phụ nữ bọn em không hiểu rõ. Nếu anh có khó khăn, lấy tính cách xưa giờ của anh Bác Thần nhất định anh ấy sẽ giúp đỡ anh ngay nhưng công ty này, nói trắng ra là anh mở chỉ để vui đùa, đùa lớn như vậy, bọn em thật sự đùa không nổi.”
Ngô Tuấn Hạo hít sâu một hơi mới nói: “Anh nghĩ anh phải làm rõ một điều, lần đó đầu tư anh quả thật mang tâm tư làm cho vui nhưng lúc này, anh là thật sự.”
Lâm Hiểu lại nói thẳng: “Nói thật, mặc kệ anh thật sự hay không thật, em đều không muốn anh Bác Thần làm người phụ trách công ty của anh. Cuộc sống bây giờ của anh ấy, mỗi ngày đều thản nhiên không lý tưởng, đối với các anh mà nói là vô cùng uất ức nhưng trong mắt em đó là một loại hạnh phúc. Chỉ cần anh ấy không phải lặp lại những biến cố trong quá khứ, lại đứng ở một nơi mà em chỉ có thể nghe thấy, nhìn thấy nhưng không thể chạm tới, chẳng sợ ngày sau nghèo đói em cũng cam nguyện.”
Ngô Tuấn Hạo không nỏi gì.
Đúng vậy! Lâm Hiểu cô chính là một người con gái vừa vô dụng vừa hẹp hòi như thế đấy. Cô không muốn gì nhiều, chỉ cần một người đàn ông thật tâm yêu cô, người ấy cũng không cần địa vị hay một công việc nghe thật to tát, chỉ cần luôn ở bên cô thì đã tốt lắm rồi. Nói cái gì mà phụ trách công ty, nghe thì rất oai nhưng Lâm Hiểu càng sợ hắn sẽ đứng cách cô quá xa, thậm chí cô vĩnh viễn không thể đuổi kịp theo bước chân của hắn. Như vậy cho dù hắn kiếm được bao nhiêu tiền, đối với cô vẫn là yêu nhưng cô cũng sẽ quá mệt mỏi. Cái cô muốn là một cuộc sống ổn định mà chân thật, không phải là câu chuyện giữa tổng tài và cô vợ nhỏ.
Nếu trước đây, Bác Thần lấy thân phận kim cuơng vương lão ngũ(*) đến cùng cô yêu đương. Cô nhất định sẽ không thể nhận lấy tình cảm này. Người đàn ông kia càng vĩ đại, cô sẽ càng hiểu rõ sự chênh lệch của cả hai. Cuộc sống không phải là tiểu thuyết,