Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.
g mắt nay cuối cùng cũng rơi xuống. Cô nghẹn ngào đối diện với hốc mắt cũng đang đỏ lên của ba mình: “Đợi đến khi con học đại học, lại càng tệ hơn. Toàn bộ căn nhà thường xuyên chỉ có một mình mẹ. Ba, đó là suốt bốn năm… Ba có nghĩ tới không, mặc dù nhà chúng ta không lớn, nhưng đến một người cũng không có ở cùng vậy nơi đó sẽ trống trải bao nhiêu? Nhưng trong suốt thời gian đó, mẹ đều như vậy một người đứng ở nhà, yên lặng chờ ba với con về. Ba, ba còn nhớ những lần ba con mình cùng nhau về nhà không? Mẹ khi đó cười có bao nhiêu vui vẻ ba còn nhớ không?” Cũng bởi vì sợ Lâm mẹ một mình ở nhà cô đơn nên Lâm Hiểu mới buông tha nguyện vọng được ra ngoài dốc sức làm việc của bản thân mà ở lại bên người mẹ mình.
Đền nói đàn ông có lệ nhưng không dễ rơi nhưng Lâm ba ba nghe xong lời Lâm Hiểu nói, nghĩ lại từng chuyện vợ ông đã đối tốt như thế nào, nhớ tới những năm gần đây bà vì ông trả giá, cơ mặt ông buông lỏng, không những thế còn mang theo chút run rẩy nhè nhẹ; bàn tay vẫn nắm chặt thành quyền như ban đầu nhưng không còn bởi vì tức giận vợ mình nữa mà bởi vì tức giận với chính mình.
Lâm Hiểu lau nước mắt, nắm chặt bàn tay ba mình, nhìn ông nhẹ giọng hỏi: “Ba, ba tha thứ cho mẹ được không?”
Quán cà phê trống trải khiến lời nói nhỏ của Lâm Hiểu trở nên vô cùng rõ ràng. Thân hình Lâm ba ba run lên, hai chữ “tha thứ” này, đặt trên người ai cũng không chính xác. Ông làm gì có tư cách tức giận với vợ mình, làm gì có tư cách nói với bà hai chữ “tha thứ”.
Lâm ba ba mạnh mẽ đứng lên khỏi bàn, tận lực nghiêm mặt nhưng vẫn không che giấu được cảm xúc lo lắng: “Đi, về nhà đi.” Lấy hiểu biết của ông, vợ ông ở nhà nhất định đang khóc, ông phải nhanh chóng trở về an ủi bà.
Lâm Hiểu đầu tiên là sửng sốt, sau đó không nhịn được nở một nụ cười xán lạn, vội vàng nói theo: “Được!”
Hai chén trà hoa vẫn tràn đầy như cũ, hai cha con ai cũng chưa uống một ngụm. Lúc này đều tỏa ra mùi hương thơm ngát ôn nhuận.
Mười phút sau, Lâm ba ba cùng Lâm Hiểu đã đứng trước cửa nhà . Nghe thấy tiếng đập cửa, Lâm mẹ vẫn đang ngồi khóc thất thần trên sô pha vội kích động đứng lên, chạy nhanh ra mở cửa: “Hiểu___”
Mới mở cửa, vốn tưởng rằng sẽ gặp con gái, Lâm mẹ không ngờ được người đứng ngoài lại chính là chồng mình. Lâm mẹ ngẩn ra, cố gắng cử động đầu lưỡi: “Đống, Đống Dân…” Tên đầy đủ của Lâm ba ba, là Lâm Đống Dân.
Lâm ba ba nhìn bộ dáng chật vật khuôn mặt tràn đầy nước mắt của vợ mà lòng đau đớn nhưng lời nói ra khỏi miệng lại là: “Như thế nào lại là bộ dáng này? Cơm chiều đã làm chưa?”
Lâm mẹ ngẩn người, nghĩ rằng ông vẫn chưa biết chuyện, vội vàng nhìn về phía Lâm Hiểu. Bàn tay Lâm Hiểu làm một động tác “ok”, cộng thêm một nụ cười rạng rỡ.
Lâm mẹ lại ngẩn ngơ, vội vàng quay đầu nhìn chồng mình đang bỏ giầy đặt hành lý ở bên cạnh.
Lâm ba ba nhìn Lâm mẹ rồi nhăn mặt nói: “Nhanh đi rửa mặt đi, bộ dáng của bà trông chẳng ra sao cả! Cơm chiều rốt cuộc đã làm chưa? Sắp muộn rồi, tôi cùng Hiểu nha đầu đều đói bụng lắm.”
Lâm mẹ phản ứng chậm chạp, một hồi lâu mới vừa bước vào phòng bếp vừa trả lời: “Còn chưa làm, bất quá chỉ cần hâm nóng đồ ăn, là tốt rồi, là tốt rồi…”
Lâm Hiểu nhìn bộ dáng mẹ mình vội vàng lại vui vẻ đến không biết làm gì, nhịn không được cười to ra tiếng.
Bữa cơm chiều này, đồ ăn vốn định để tới ngày mai mới làm, đều được Lâm mẹ chuẩn bị tốt bưng lên bàn, sau đó bà ngồi nhìn hai ba con ăn. Lâm ba ba một mặt gắp đồ ăn vào bát bà, một mặt nhắc: “Làm nhiều như vậy làm cái gì? Lãng phí!”
Lâm Hiểu nhìn ba mẹ, cuối cùng cũng yên lòng. Đến khi rửa xong bát cô chuyển bước qua phòng hai người, ngẫu nhiên đứng ở cửa nhìn thấy mẹ mình đang tựa vào vai ba, khóc nức nỏ, bàn tay Lâm ba ba đặt trên vai bà lúc có lúc không vỗ về.
Lâm Hiểu nhìn cảnh này mà cười rộ lên, mẹ cô phỏng chừng lần này thực sự đã rất sợ hãi…
Cô không muốn quấy nhiễu đôi lão phu lão thê này mà tự trở về phòng mình.
Ngồi trên giường nghỉ ngơi một lát, Lâm Hiểu cầm điện thoại mở lên thì nhìn thấy một tin nhắn mới gủi đến, người gửi là Lý Bác Thần.
Lâm Hiểu sửng sốt, ấn nút mở.
[anh ở thành phố S gặp lại bạn, bị chậm trễ, mấy ngày sau sẽ trở về.'>
Lâm Hiểu nhìn một lần lại một lần, một hồi lâu sau mới nhẹ nhàng buông điện thoại xuống.
Cô có thể cứu vớt gia đình mình nhưng còn tình yêu của cô thì sao? Cô lấy gì cứu vớt nó đây?
nhưng mà Tiểu Thần, hiện tại con muốn cùng con gái A Cầm làm đối tượng, mẹ thật sự không dám nghĩ đến. Có thể bây giờ các con rất tốt nhưng tương lai thì sao? Mẹ chỉ có con là con trai, mẹ chỉ muốn sau này con vui vẻ, hạnh phúc nhưng nếu sau này con cũng lâm vào cảnh ngộ như ba Lâm Hiểu, vậy con muốn mẹ con ở dưới cửu tuyền chết cũng không nhắm mắt sao?”
Lâm ba ba hiểu cho Lâm mẹ, hơn nữa còn dùng thái độ bao dung an ủi khiến bà vơi bớt nỗi xấu hổ. Nhưng xã hội này thì không có tấm lòng bao dung như vậy. Trong tiểu khu, đủ loại tin đồn nhanh chóng lan truyền khắp hàng xóm láng giềng. Bọn họ còn tưởng Lâm ba ba không