Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

phối hợp bước nhanh ra mở cửa, thấy người con gái đầy mùi rượu thì mắng vài câu, đối với Bác Thần đã tận tình đưa con bà về nhà thì khoa trương nói lời cảm tạ.
Thấy Bác Thần bị Lâm mẹ giữ lại, Lâm Hiểu cũng không quản hai người, trực tiếp đi vào phòng của mình.
Kỳ thật lúc ấy Lâm Hiểu chính là muốn hỏi một câu, “Nếu không đêm nay chúng ta không quay về?”
Lời này, đến cuối cùng cũng chưa thể nói thành lời.
Lâm Hiểu nằm trên giường, hơn nửa đêm mới rõ ràng, cô là người chính mình tự đưa lên cửa sau đó không những không phải chịu nỗi khổ bị cự tuyệt mà còn gặp phải người nào đó không thèm hiểu tình thú.
Cô nín thở kéo chăn che đầu, muốn dùng hết sức nguyền rủa người cách vách bên kia nhưng trên thực tế cũng chỉ dám mắng ở mức chừng mực, bỏ đi vài câu nặng nề, sau đó thần kinh không cần chỉ thị cứ thế lặp lại vài lần.
Bất quá đến sáng sớm hôm sau, lúc tỉnh táo lại Lâm Hiểu cảm thấy mình còn rất may mắn. Ít nhất từ tối hôm qua cho đến lúc cuối cùng Bác Thần vẫn chưa có phát hiện ra ý tưởng của cô? Nếu khi đó lại bị hắn cự tuyệt, vậy thì thật mất mặt. Nghĩ đến đây, Lâm Hiểu cảm thấy một cô gái tốt như mình nên có chút rụt rè, nếu cả ngày lúc nào cũng nghĩ đến việc chui vào người hắn nói không chừng cũng sẽ bị hắn ghét bỏ?
Chỉ có điều vừa rồi hạ quyết tâm sắt đá như vậy, còn chưa đầy nửa giờ sau, Lâm Hiểu đã bắt tay vào việc suy nghĩ nên viết gì vào tin nhắn cho hắn.
Từng ngày cứ vậy mà trôi qua, tình cảm của Bác Thần và Lâm Hiểu không chỉ ổn định mà còn không ngừng tăng tiến.
Ở gần nhà nhau có một điểm tốt chính là ăn xong cơm chiều thì có thể cùng nhau đi xuống tản bộ, khi nhớ đối phương thì có thể nhanh chóng chạy tới tìm hắn (cô), khi không ở gần nhau thì vẫn có thể lập tức gọi (hắn) cô lại đây.
Trên cơ bản, bình thường Lâm Hiểu vẫn hay rảnh rỗi, lựa thời điểm dì Lan cùng chú Lý không có nhà, vụng trộm đi qua. Loại thời điểm này, Bác Thần thường thường đều ngồi trước máy tính mà Lâm Hiểu chuyển ghế ngồi bên cạnh hắn, sau khi cùng hắn xem chán thì cầm mấy quyển tiểu thuyết ngồi ở đầu giường đọc đến hăng say.
Từng ngày trôi qua, đơn giản mà phong phú. Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người mình thích, cũng không cần khổ sở thay quần áo chuẩn bị hẹn hò, chỉ khi nào tâm tình tốt mới thương lượng đi ăn ở đâu thì ngon, chơi ở nơi nào mới vui. Kỳ thật nếu có thể mãi tiếp tục như vậy, đây thật sự là một chuyện tình tốt đẹp viên mãn.
Sáng hôm nay, Lâm Hiểu mở hộp thư chung của hai nhà Lâm – Lý thì thấy một thứ. Phong thư tinh xảo màu phấn hồng bên trên viết “Người nhận: Lý Bác Thần”. Lâm Hiểu nhìn lại nhìn mà vẫn không nhìn ra cái gì. Tuy trong đầu lập tức xuất hiện hai chữ “thư tình” nhưng rất có thể đây cũng chỉ là một bức thư quảng cáo giới thiệu linh tinh mà thôi. Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi bước nhanh đi tìm Bác Thần.
Lâm Hiểu gõ cửa Lý gia, trùng hợp thay người mở cửa lại chính là Bác Thần. Hắn đang mặc tạp dề, trong tay còn cầm một cái muôi lớn. Lâm Hiểu vừa thấy liền nở nụ cười, nói: “Anh đây là đang giả dạng ai vậy?”
Bác Thần nhíu mày nói: “Không nhìn ra sao? Đây rõ ràng chính là bộ dáng chuẩn mực của một người đàn ông gia đình.”
Lâm Hiểu cố gắng nhịn cười phỉ nhổ hắn một ngụm mà Bác Thần đột nhiên nhớ tới phòng bếp, vội vàng chạy vào bên trong, nói: “Nguy rồi, không biết có cháy không.”
Lâm Hiểu chậm rì rì đi theo phía sau hắn, vừa vào cô liền thấy ngay khói tỏa ra từ phòng bếp, nhìn hắn hỗn loạn chạy qua chạy lại: “Đừng nói với em tất cả đều là anh làm?”
Bác Thần ho nhẹ vài tiếng: “Ít nhất cũng có bảy tám phần là anh làm, mẹ anh chuẩn bị sẵn mọi thứ, việc của anh là cho vào và nấu.”
Lâm Hiểu khinh bỉ liếc hắn, nhìn hắn cuối cùng cũng dập được lửa thì đưa lá thư trong tay lên, nói: “Của anh đấy.”
Bác Thần nhìn thoáng qua, không chút để ý nói: “Để ở trên bàn là được.”
Lâm Hiểu ngừng một chút, cầm phong thư đặt trên bàn trà rồi qyau đầu bực mình nói: “Sao anh không mở ra luôn?!”
Bác Thần buồn cười nhìn Lâm Hiểu, hắn đi đến bên cô, lôi kéo cô ngồi trên sô pha rồi đáp: “Em tò mò đến vậy sao.”
“Nếu phong thư này không có màu sắc kỳ quái như vậy, em mới không có hiếu kỳ đâu.” Lâm Hiểu ngồi nhìn hắn đùa nghịch phong thư, tức giận nói.
Bác Thần mở thư ra, không chút nào ngoài ý muốn khi thấy bên trong nó là một thiệp mời tinh xảo, hắn đưa cho Lâm Hiểu nói: “Đây là thiệp mời đính hôn của Tuấn Hạo, có lẽ anh sắp phải đến thành phố S một chuyến.”
Lâm Hiểu còn đang xem thiệp mời, nghe nói thế liền quay đầu kinh ngạc hỏi: “Anh phải đi xa sao?”
Bác Thần vỗ đầu Lâm Hiểu, nhìn bộ dáng cô mân môi mở to mắt an ủi: “Phải đi hai ngày, rất nhanh sẽ trở về thôi.”
Cũng chỉ có hai ngày, Lâm Hiểu thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói tiếp: “Bây giờ mới đính hôn, đến ngày kết hôn không phải anh lại phải đi lần nữa sao.”
Bác Thần tỏ vẻ không sao đáp: “Chuyện kết hôn phỏng chừng còn phải chờ một hai năm nữa, đến lúc đó rồi nói sau.”
Lâm Hiểu đột nhiên nhớ tới Ngô Tuấn Hạo ngày đó nói, thành phố S đối với Bác Thần mà nói chẳng phải là một nơi không lấy gì làm tốt