Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
c. Bằng không, sau này sẽ vô cùng phiền toái.
Một nhà Lâm Hiểu không bởi sự việc lần này mà sinh ra khoảng cách thật ra so với tưởng tượng của hắn còn tốt hơn nhiều. Cả nhà bọn họ hòa thuận bình an, không như suy nghĩ sắp tan nát của mẹ hắn. Chuyện này cũng cho hắn thêm lí do để thuyết phục mẹ mình.
Nhưng suy nghĩ của mẹ hắn cũng không phải bởi tưởng tượng. Hắn nhất định phải giải quyết tận căn nguyên vấn đề. Nghĩ đến đây đầu Bác Thần liền cảm thấy đau đớn.
Mấy ngày sau đó, tuy Lâm Hiểu và Bác Thần không được gặp nhau thường xuyên nhưng lại rất chăm chỉ gửi tin nhắn cho đối phương. Đến thời gian nghỉ trưa, chỉ cần không có việc gì ngoài ý muốn, Bác Thần cũng không ngại gian khổ đến đưa cô ra ngoài ăn cơm.
Buổi tối, Lâm Hiểu đến nhà Tề Kỳ. Tuy Tề Kỳ và Quách Chính Khải sắp kết hôn nhưng ba mẹ Tề Kỳ vẫn nghiêm khắc quy định, chỉ cần vẫn chưa kết hôn, cô ấy nhất định vẫn phải ngoan ngoãn ở nhà ngủ. Buổi sáng và buổi tối mỗi ngày, ba mẹ Tề Kỳ sẽ gọi điện thoại về nhà, nếu không có ai nghe máy, Tề Kỳ nhất định sẽ bị xử lí.
Tề Kỳ cũng thông suốt. Cố gắng nhẫn nhịn một đoạn thời gian vì tương lai hạnh phúc mĩ mãn. Cho nên để hôn sự này không gặp điều gì ngoài ý muốn, hoặc khiến cho ba mẹ mình tức giận, mỗi tối cô đều ngoan ngoãn về nhà ngủ. Mà Lâm Hiểu lại tình nguyện ở đây bồi cô, cô càng giơ hai tay lên đồng ý.
Ước chừng ba bốn ngày sau, Lâm ba ba cùng Lâm mẹ cuối cùng cũng gọi điện thoại báo với Lâm HIểu hai người sắp trở về.
Tuy ở cùng Tề Kỳ rất tốt nhưng dù thế nào thì ở nơi xa lạ cũng không tránh khỏi ngượng ngùng. Lâm Hiểu vui sướng, nhớ đến chuyện Bác Thần nói với cô nếu ba mẹ trở về nhất định phải báo với hắn. Cô vội vàng lấy điện thoại, gọi cho hắn.
“Lúc ấy vừa vặn thời gian chúng ta tan tầm, em có thể xin sếp cho mình tan tầm trước được không?” Bác Thần nghe xong liền hỏi.
“Không thành vấn đề.” Cô chỉ còn một lát là hoàn thành xong mọi việc.
“Vậy được rồi, chờ anh một lát, chúng ta cùng đi đón ba mẹ em.” Bác Thần nói.
Lâm Hiểu đáp một tiếng, hai người nhanh chóng hẹn thời gian gặp.
Từ khi có Bác Thần ở bên cùng giải quyết mọi chuyện, Lâm Hiểu cảm thấy thoải mái hơn. Quan trọng hơn, Bác Thần cũng chưa bao giờ không nói mà làm. Hắn nhất định sẽ đem suy nghĩ của mình ra cùng bàn bạc với Lâm Hiểu. Tuy Lâm Hiểu nghe xong cũng chỉ có một phản ứng là gật đầu nhưng cô càng thích nghe hắn đúng lí hợp tình phân tích tình huống.
Lâm Hiểu cảm thấy đầu óc mình sắp bị thoái hóa rồi. Ban đầu cô còn thật sự nghe sau đó còn có thể ngẫm lại nhưng đến sau này, trên cơ bản cô không tự hỏi nữa, chỉ ngoan ngoãn nghe theo ý hắn.
Lâm Hiểu còn nhớ rõ ngày đó hắn gõ nhẹ lên trán cô rồi nói: “Còn chuyện nữa, tại sao em chỉ ở bên cạnh ngoan ngoãn nhìn để một mình anh biểu hiện như thế?”
Mặc dù lúc đó cô cười đáp ứng với hắn sẽ không thế nữa nhưng cũng không phải thật sự. Bởi hiện tại, cô chỉ thầm nghĩ gắt gao nắm chặt lấy phần ỷ lại này, cứ như vậy qua cả đời.
Lâm Hiểu xin lãnh đạo bệnh viện tan tầm sớm. Bệnh viện đối với ngành quản lí của cô không tính là nghiêm khắc cho nên nhanh chóng được thông qua.
Ngồi lên xe Bác Thần, Lâm Hiểu vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Anh có tính toán gì không?”
Bác Thần đánh tay lái, nói: “Đón ba mẹ em về, sau tìm cơ hội nói chuyện. Nếu có thể, anh muốn mời hai người đến nhà anh nói chuyện rõ ràng. Đương nhiên, anh sẽ bảo mẹ anh nói lời xin lỗi trước.”
Lâm Hiểu lập tức nhíu mày nói: “Nói rõ ràng ư, quên đi. Thái độ của dì Lan đâu cần phải bàn nữa, bằng không sao mẹ em lại vừa áy náy vừa thương tâm đến thế.”
“Mẹ em vẫn không biết thái độ của mẹ anh ư?” Bác Thần kinh ngạc nói.
Bác Thần thấy vậy, cuối cùng cũng yên lòng, dùng giọng điệu thoải mái nói: “Nếu anh không làm được, vậy mỗi ngày anh sẽ dùng một giờ quỳ trên vỏ sầu riêng ngay trước mặt em. Còn nếu anh làm được, vậy mỗi ngày em đều phải bưng một chậu nước đến cho anh đánh răng rửa mặt, thế nào?”
Lâm Hiểu phản bác: “Nghĩ đến hay!”
Hoàn toàn không cần phải do dự hay tự hỏi, tựa như hắn nhất định có thể làm được. Lâm Hiểu bị suy nghĩ của mình dọa cho quẫn bách.
Bác Thần cười vài tiếng, nắm tay Lâm Hiểu hôn một cái: “Em đồng ý việc này phải không?”
Lâm Hiểu trừng mắt nhìn hắn, cuối cùng vẫn làm bộ miễn cưỡng gật đầu, sau đó hung tợn nói: “Nếu sau này ba mẹ em mà bị nhà anh bắt nạt ra oai, anh nhất định phải chết.”
Bác Thần cười tự tin: “Đến lúc đó, anh sẽ tùy em xử trí.”
Lâm ba ba và Lâm mẹ sau khi xuống xe, vừa ra khỏi nhà ga liền thấy Lâm Hiểu cùng Bác Thần đã đón sẵn. Nhị lão cười đến vui vẻ, đặc biệt là Lâm ba ba. Ông vỗ vai Bác Thần, hô vài tiếng “tốt” không rõ nghĩa.
Tốt cái gì mà tốt, Lâm Hiểu nghe thấy mà chỉ muốn phun trào, vụng trộm trừng mắt với Bác Thần.
Bác Thần và Lâm Hiểu ngồi phía trước, Lâm ba ba cùng Lâm mẹ ngồi ghế sau. Nhị lão vẫn còn đang đắm chìm trong chuyến đi vui vẻ vừa rồi, đặc biệt là Lâm mẹ nhưng bà vẫn không quên dịch người lên phía trước hỏi han Bác Thần. Lâm ba ba ng