Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
ồn đại. Từ trước khi xuất hiện lời đồn, mấy lần bà ấy vẫn hỏi dì ra ngoài đi đâu nhưng dì gạt bà ấy. Khi đó mẹ cháu khuyên dì đừng nên ra ngoài lung tung nhưng dì không có nghe. Là chính dì đáng chết, không thể trách bà ấy không tin dì.”
Nói xong, Lâm mẹ nhìn Lâm Hiểu áy náy nói: “Hiểu nha đầu, mẹ thực xin lỗi con.”
“Mẹ, mẹ nói cái gì vậy!” Lâm Hiểu vội vàng nói.
Bác Thần cũng ở một bên khuyên bảo: “Dì Cầm, dì trước đừng ủ rũ, tuy mẹ cháu ngoài miệng không nói nhưng đáy lòng bà chính là vẫn luôn hy vọng tất cả chỉ do bà hiểu lầm.”
Bác Thần nói xong, dùng ánh mắt chân thành nhìn Lâm ba ba và Lâm mẹ: “Tuy cháu biết yêu cầu này của cháu rất quá đáng, Lâm Hiểu không đồng ý nhưng cháu vẫn phải đề đạt. Cháu hy vọng chú dì có thể đến nói rõ với mẹ cháu việc này, đem lời đồn đại làm sáng tỏ.”
Lâm mẹ vẫn còn đứng ngốc một chỗ, Lâm ba ba đã quyết đoán đứng dậy. Tuy ông không hiểu hết mọi chuyện nhưng thời điểm cầm phải hành động, ông chưa bao giờ lui bước. Chỉ thấy Lâm ba ba nghiêm túc nói: “Việc này quả thật chúng ta phải xuất mã một chuyến, phải nói là nên sớm đi từ lâu rồi.”
Nói xong ông lại cúi đầu nhìn vợ mình, “A Cầm, em đứng lên, làm sai chuyện gì thì phải có dũng cảm gánh vác hậu quả, chúng ta không thể chậm trễ thêm được nữa. Khi em xảy ra chuyện, con gái của em liền lập tức tiến lên giải quyết, nếu em vẫn không dũng cảm đứng lên, như vậy thì sao xứng làm mẹ con bé.”
Lâm mẹ nghe xong, lập tức có phản ứng đứng dậy, lại tiến lên phía trước nắm tay Lâm Hiểu nói: “Hiểu nha đầu, mẹ xin lỗi con. Mẹ vẫn nghĩ A Lan bên kia không có vấn đề gì, mấy ngày nay con đã chịu khổ nhiều lắm phải không?”
Lâm Hiểu lắc đầu: “Mẹ, không có.”
Lâm ba ba vỗ vai Lâm mẹ: “Hiểu nha đầu ủy khuất bà biết là được rồi, trước mắt chúng ta phải giải quyết việc này đã.”
Lâm mẹ gật đầu, nghe theo Lâm ba ba.
Lâm ba ba nhìn vào mắt Lâm Hiểu, giống như không tiếng động an ủimà cũng như khuyên cô không cần lo lắng.
Bác Thần cuối cùng cũng có thể thở dài nhẹ nhõm, hắn nói với Lâm mẹ: “Dì Cầm, cháu cam đoan với dì, nếu mẹ cháu biết bà hiểu lầm dì, nhất định sẽ áy náy. Đến lúc đó, dì chỉ cần không nói chuyện với bà vài ngày, cam đoan bà sẽ càng thêm áy náy, lại quấn quýt lấy dì. Biện pháp này tuyệt đối rất tốt, dì an tâm.”
Lâm Hiểu vừa nghe thì không thấy gì nhưng cẩn thận nghĩ lại như thế nào cảm thấy lời này của Bác Thần dường như có chút không đúng.
Đây chẳng phải hắn đang miêu tả lại chuyện của hai người mấy hôm trước sao. Trong thời khắc quan trọng như bây giờ, cô vẫn không nhịn được véo mạnh vào thắt lưng hắn, khiến Bác Thần hít mạnh một hơi.
Nếu đã quyết định xong, Bác Thần liền cùng Lâm gia đến gõ cửa Lý gia.
Dì Lan và chú Lý vừa vặn đều ở bên trong. Thời điểm dì Lan mở cửa nhìn thấy Bác Thần còn chưa kịp lên tiếng đã thấy cả nhà Lâm gia đang đứng bên ngoài.
Bà ngẩn người, bộ dáng bị dọa nhưng vẫn nhanh chóng bắt nhịp tươi cười: “A Cầm, sao các em lại đến đây?”
“Mẹ, mẹ đừng đứng ở cửa nữa, chúng ta đi vào nói chuyện.” Bác Thần nhắc nhở mẹ mình.
“Nga, đúng đúng.” Dì Lan vội vàng lui người, đón cả nhà Lâm gia tiến vào.
“A Lan, việc này tại em dây dưa không rõ nhưng cùng Hiểu nha đầu không có quan hệ gì. Nếu chị có gì không hài lòng thì cứ hướng vào em, đừng làm khó dễ con bé. Em biết chị suy nghĩ cái gì, nhưng con gái của em em biết rõ, nếu xét về mắt nhìn người, ai so ra cũng kém con bé.”
Lâm mẹ càng nói với dì Lan hốc mắt càng đỏ: “Chúng ta quen biết đã vài thập niên, nếu chị không hài lòng con gái nhà em cứ nói thẳng. Em có liều mạng cũng sẽ tìm cho con bé một người tốt hơn con chị, thà chết cũng không để chuyện của em khiến con gái em bị người khinh thị.” Lâm mẹ nói xong lời cuối dường như không thở nổi, ngực bà phập phồng.
Lâm Hiểu biết mẹ cô thường khó thở, cô vội vàng vỗ lưng bà nói: “Mẹ, mẹ đừng vội, đừng nóng vội.”
Dì Lan nhìn thấy Lâm mẹ như vậy cũng vội vàng nói: “A Cầm, em nói cái gì vậy, con gái nhà em cũng chính là con gái nhà chị, chúng ta đau còn không kịp làm sao có thể không hài lòng.”
Lâm mẹ cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút, chần chờ hỏi: “Thật sự?”
“Chị lừa em làm gì.” Dì Lan vội vàng đáp.
Kỳ thật nói đến dì Lan, trong đầu Lâm mẹ hiện lên không ít hình ảnh, dì Lan là một người rất giỏi suy tính và chăm lo gia đình. Mà đối với con của mình, dì Lan còn vô cùng yêu thương. Chỉ có điều Bác Thần từ nhỏ đã phản nghịch, thường xuyên không nghe theo lời bà ấy đi theo “con đường lớn rực rỡ” bà đã vạch sẵn. Mà đối với lão khuê mật của mình, tuy bà ấy cùng Lâm mẹ đều gọi thẳng tên nhau nhưng A Lan làm việc luôn thành thục ổn trọng mà Lâm mẹ thì căn bản là vô tâm cho nên bầ ấy thường đối đãi với Lâm mẹ như đối đãi với em gái của mình.
Đến lúc phải chọn giữa con trai và em gái, kỳ thật người mẹ nào cũng không chút nghĩ ngợi mà chọn con mình, huống chi người em gái này còn không phải là người thân ruột thịt thực sự. Nhưng tình huống trước mắt, dì Lan nhìn bộ dáng lặng yên của Lâm mẹ, bao