Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

ản không phải chỉ có mình con mà còn quan hệ với rất nhiều người đàn ông khác, đứa bé này cũng không biết có phải con của con không.”
Bộ dáng dì Lan tựa như ăn phải ruồi bọ: “Cư nhiên còn có loại phụ nữ này… Cho dù là của con, người phụ nữ này cũng tuyệt không thể nào cưới vào cửa!”
“Con lúc ấy cũng không muốn thừa nhận nhưng người phụ nữ kia thật độc địa. Thấy con không để ý tới liền đến công ty con khóc lóc om sòm, nói cô ta đã mang thai con của con nhưng con lại vô tình không để ý đến mẹ con họ. Việc này nháo đến con đau đầu, con thật sự không có biện pháp nào liền cầm tiền đưa cho cô ta bảo cô ta đi, không cần đến nháo nữa.”
“Cô ta đi rồi ?”
“Sau đó cô ta không còn đến nữa.”
“Vậy…vậy cô ta đem đứa nhỏ xóa sạch sao?”
Bác Thần chờ, kỳ thật chính là chờ dì Lan hỏi đến vấn đề này. Hắn giống như do dự đôi chút rồi nói với mẹ mình: “Con cũng không rõ lắm.”
Thật sự là sấm sét rạch trời, ba chữ “không rõ lắm” so với “đã sinh rồi” còn khiến người ta kinh sợ hơn.
Dì Lan cố gắng trấn định nói: “Không có việc gì,cùng lắm nếu không may bị người tìm tới cửa chúng ta sẽ đi cái kia D cái gì A vậy! Nghe nói kiểm tra vô cùng chuẩn xác.”
“Mẹ, mẹ nói là DNA phải không?” Bác Thần nói xong lại nhỏ giọng nói tiếp, “Nhưng mẹ, thời gian cô ta mang thai đứa nhỏ quả thật đúng là thời gian với con thân thiết…”
Sắc mặt dì Lan hoàn toàn thay đổi, bà đứng mạnh lên, muốn hung hăng đánh con trai mình nhưng lại luyến tiếc, chỉ có thể nghẹn thành một câu: “Con…xú tiểu tử không biết sống chết!”
Bác Thần mang vẻ mặt cầu xin cúi đầu, một bộ dáng sẵn sàng chịu đánh chịu mắng: “Mẹ, mẹ nói xem nếu việc này để Lâm gia biết, có phải hôn sự sẽ bị hủy không?”
Dì Lan chỉnh lại khuôn mặt vặn vẹo, thật lâu sau mới thốt ra hai chữ: “Vô nghĩa!”
Bác Thần cố gắng cúi thấp đầu che miệng giấu ý cười. Tuy đoạn đầu truyện là có thật nhưng chuyện mang thai đó hắn không nhớ đã nghe từ ngày tháng năm nào, chỉ nhớ là nghe được từ đồng nghiệp sau đó trau chuốt lại thuận miệng bịa ra.
Nghĩ lại nghĩ sau đó tươi cười trên mặt Bác Thần dần dần biến mất, trên mặt thật sự xuất hiện vẻ chua xót hối hận.
Kỳ thật, nói trắng ra, chỉ cần biết lúc trước hắn làm ra chuyện hoang đường gì, cô gái trong sạch nào cũng không muốn gả cho hắn. Nhưng hắn muốn mẹ mình ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề nên bắt buộc phải khuếch đại sự việc lên.






Lâm Hiểu cảm thấy thực không thích hợp, tình cảnh quỷ dị trước mắt cô hoàn toàn không thể nào dự đoán. Tuy tối hôm qua nhà cô đã tới Lý gia làm sáng tỏ hiểu lầm nhưng dù có sáng tỏ đến đâu cũng không có khả năng xuất hiện tình huống trước mắt. Thậm chí Lâm Hiểu còn nghĩ mặc dù dì Lan ngoài miệng đã đồng ý hôn sự nhưng đáy lòng chắc chắn sẽ không thoải mái.
Bởi vậy, tối hôm qua cô cố gắng an ủi chính mình. Có một số thứ vẫn luôn cần thời gian chứng minh, chỉ cần có tâm, nhất định có thể khiến người khác cảm động. Cô đối với chính mình tẩy não rồi tẩy não, làm vô số chuẩn bị để ngày mai tận lực, kín đáo lấy lòng dì Lan. Chỉ cần Bác Thần không khó xử, để tương lai của hai người tốt đẹp hơn.
Thế nhưng, hiện tại rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Lâm Hiểu vẫn còn không rõ, dì Lan đã kịp gắp mấy đũa đồ ăn cho cô, cô vội vàng hoàn hồn nói: “Dì Lan, không cần không cần đâu, dì ăn đi.”
“Con đừng khách khí, dì nói a Hiểu nha đầu, gần đây con rất gầy, mặt mũi cũng không có chút thịt nào, nhất định phải ăn nhiều vào, hảo hảo bồi bổ.” Nói xong, dì Lan lại gắp thêm một khối thịt bò cho Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu bĩu môi “Xuy” một tiếng tỏ vẻ khinh bỉ.
Những ngày sau, Lâm – Lý hai nhà lại một lần nữa thân thiết, thậm chí quan hệ còn có cảm giác tốt hơn trước mấy phần.
Lâm Hiểu chưa từng nghĩ tới, dì Lan còn có khả năng chiến đầu thần kỳ đến vậy. Khụ, từ này hình dung có chút khoa trương nhưng Lâm Hiểu thật khó có thể dùng từ khác để biểu đạt sự sùng bái của cô đối với bà.
Dì Lan đúng như lời Bác Thần nói. Bà phát hiện Lâm mẹ đối với mình có chút lạnh nhạt, sau đó, bà bắt đầu liên tục chạy tới Lâm gia, không có việc gì lại cùng Lâm mẹ nói chuyện trong nhà. Thực ra ban đầu Lâm mẹ vẫn còn chút không được tự nhiên nhưng việc này chỉ trách bà không nghe lời A Lan khuyên lúc trước mà bà cũng không phải người hay ghi thù. Đại khái dì Lan đến nhà chừng vài lần, mâu thuẫn lúc trước của hai người cũng chầm chậm được lãng quên, sau đó Lâm mẹ lại quay về như trước kia, mỗi ngày cùng dì Lan trò chuyện đến quên trời.
Mà việc chân chính làm cho Lâm Hiểu đối với dì Lan trở nên vạn phần sùng bái, chính là một ngày sau khi Lâm gia cùng Lý gia hòa hợp.
Hai ngày nghỉ cuối tuần, Lâm Hiểu ở nhà rảnh rỗi không có chuyện gì liền chạy đì tìm Bác Thần nói chuyện phiếm. Dì Lan lấy lí do con gái thì hiểu việc nhà hơn làm cớ để cô thay thế Bác Thần rồi dẫn theo cô đi chợ.
Khu chợ này cách tiểu khu họ ở rất gần, mà bình thường mọi người trong tiểu khu vẫn hay đến đây để mua thức ăn, cho nên cùng mẹ chồng tương lai dạo chợ gặp người quen là việc vô