XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.


Lâm Hiểu vừa lòng gật đầu, cầm quả táo mình gọt sạch sẽ đưa cho dì Lan ngoài phòng khách sau đó đi vào phòng Bác Thần, chờ hắn quay lại.
Vừa vào phòng Bác Thần, Lâm Hiểu khó khi nào chủ động bật máy tính của hắn lên. Lâm Hiểu thuận tay xem qua nhật ký trận đấu đã xem. Ân, tốt lắm, lần gần đây nhất nhật ký lưu lại là hai tháng trước. Không đúng! Cái này có gì đó không đúng!
Bác Thần vừa vào nhìn thấy Lâm Hiểu đang dùng máy tính của mình thì trong lòng nhảy dựng. Hắn ho nhẹ một tiếng, yên lặng ngồi lên giường, sau đó đưa cho cô quả táo: “Ăn đi, gọt sạch sẽ hết rồi.”
Quỷ tâm tư của hắn Lâm Hiểu sao có thể không biết, không phải là sợ cô phát hiện ra cái kia sao.
Lâm Hiểu hừ nhẹ một tiếng, vừa ăn táo, vừa nói với Bác Thần chuyện hôm nay cô cùng Tề Kỳ chọn áo cưới. Tuy cô không tỏ vẻ gì nhưng Bác Thần vẫn trịnh trọng nói: “Đợi đến khi hai ta kết hôn anh nhất định sẽ mua cho em cái thật tốt.”
Lâm Hiểu cảm thấy thật mỹ mãn, cô không chút để ý nói: “Cũng không cần tốt quá đâu, nhà Tề Kỳ tuy khá giả nhưng em thấy dùng đồ quá đắt tiền cũng không nên, đó chẳng qua chỉ bởi vì thương hiệu của món đồ thôi.”
Bác Thần vội vàng gật đầu: “Vợ nói cái gì thì là cái đấy.”
Lâm Hiểu không có nhiều ham muốn, cô chỉ thích nhìn dáng vẻ “nghe lời nhu thuận” của Bác Thần, mặc kệ lời hắn nói đều là lời ngon tiếng ngọt nhưng Lâm Hiểu cô thích nghe. Cô ăn xong táo, xoa xoa tay, tâm tình rất tốt đi đến cạnh bàn lấy gói đồ kia lên, lấy ra bộ áo ngủ mới mua hôm nay.
Sau đó đi đến trước mặt Bác Thần khoa tay múa chân, vẻ mặt vui vẻ nói: “Anh xem xem, đẹp không?”
Bác Thần nhìn bộ áo ngủ, trong mắt ấm áp, nghe Lâm Hiểu ngồi bên giường nói mấy vấn đề loại vải nào mặc không thoải mái. Tay hắn duỗi ra trực tiếp đem cô ôm vào lòng, chóp mũi phảng phất mùi hương ngọt ngào làm hắn hít sâu một hơi. Nhưng chỉ ôm như vậy vẫn cảm thấy chưa đủ, còn muốn giữ lấy càng nhiều.
Cố gắng nhẫn nhịn, hôn nhẹ lên hai má của cô sau đó hắn mới châm rì rì trêu chọc: “A, em nhanh như vậy đã có thể nhập vào vai vợ hiền, chồng em quả thật rất cao hứng.”
Mặt Lâm Hiểu đỏ lên, véo lưng hắn: “Nhập vai vợ hiền cái đầu anh, không phải chỉ là mua áo ngủ thôi sao. Nhìn anh bình thường ăn mặc chẳng khác nào ăn mày, có ra khỏi cửa mang theo bát cơm đi bộ một chút là đem được ít tiền về. Em mua đồ cho anh, anh nhất định phải mặc, ném hết mấy thứ quần áo cũ kĩ kia cho em.”
“Anh cũng định như thế, chỉ có điều vẫn chưa kịp thực hiện.” Bác Thần mặt dày nói, hai tay ôm eo Lâm Hiểu thật chặt, nửa khuôn mặt vùi trong tóc Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu cọ cọ nhưng rất nhanh rời khỏi, trong mắt lộ vẻ không nỡ nhưng vẫn lí trí nói: “Mẹ anh còn ở bên ngoài đó, anh quy củ lại cho em.”
Bác Thần quay sang nhìn cánh cửa phòng khép hờ, cắn môi Lâm Hiểu một chút rốt cuộc vẫn phải buông tha, sau đó hắn thất vọng nói: “Chúng ta đến khi nào mới có thể kết hôn?”
Trán Lâm Hiểu nổi đầy vạch đen, cười tủm tỉm, cầm tay hắn lên đùa nghịch: “Ngoan, rất nhanh thôi.”
Kỳ thật Lâm Hiểu muốn nói, anh là đồ đầu đất, muốn kết hôn không phải chỉ có mình anh đâu, không phải trước kia anh rất ra dáng lão đại sao, đúng là càng sống lại càng nhược trí.
Trong lòng Lâm Hiểu phun trào, bên kia Bác Thần đột nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi Lâm Hiểu: “Em nói Tề Kỳ sắp kết hôn, bao giờ thì họ tổ chức?”
“Nửa tháng sau.” Lâm Hiểu đáp, lại nghi hoặc hỏi, “Làm sao vậy?”
Bác Thần thở dài nhẹ nhõm nói: “Tháng sau mẹ anh định về quê một lần làm lễ tế tổ, đã lâu không về, tuy rằng không về được thường xuyên nhưng vẫn muốn làm lễ ở tổ trạch, bà nói muốn đưa em cùng đi, em cảm thấy thế nào?”
Lâm Hiểu gật đầu cười cười nói: “Đương nhiên không thành vấn đề, chú Lý có đi cùng không?”
“Ba anh còn bận việc, không thể nào xin phép được.”
“Vậy đi bao lâu…”
“Chắc khoảng ba bốn ngày.”
“…”
Hai người một hỏi một đáp, Lâm Hiểu nhìn người trước mắt, càng nhìn càng thấy thích. Cô cũng không quản dì Lan thấy sẽ nghĩ gì, tay duỗi ra ôm cổ hắn cọ cọ không muốn rời.
Bác Thần bị động tác đột ngột này dọa hoảng sợ, rồi sau đó không khỏi cười nhẹ, đồng dạng đem cô ôm chặt vào lòng.
Thời tiết càng ngày càng lạnh, chỉ có nhiệt độ cơ thể của hắn, là lúc nào cũng ấm áp thấm vào lòng.
___^^___^^___
Giữa tháng chín, Tề Kỳ và Quách Chính Khải tổ chức lễ cưới, Lâm Hiểu kéo Bác Thần tới. Tuy Tề Kỳ bảo cô làm phù dâu, nhưng thực tế, ở đây đối với phù dâu cũng không quá coi trọng, Lâm Hiểu bất quá chỉ là ngồi bên cạnh Tề Kỳ, cũng không phải làm gì khác.
Ba mẹ Tề Kỳ cũng coi như là nhân viên Nhà nước, cho nên có rất nhiều người đến góp vui, ngồi chật kín tất cả các bàn, nơi nơi đều là nam nữ áo mũ chỉnh tề.
Lâm Hiểu nhìn Tề Kỳ mặt mày vui vẻ, hai má rực hồng, khóe môi dào dạt hạnh phúc.
Đại khái nhìn Lâm Hiểu ngẩn ngơ có chút ngốc, Bác Thần buồn cười nói: “Xem em này, hận không thể gả đi đến vậy sao?”
Lâm Hiểu trợn mắt liếc hắn: “Em chưa bao giờ từng hận không thể gả được.”
Thấy Bác Thần nhíu mày, khóe miệng Lâm Hiểu khẽ cong lên, cô tiến lại gần hắn nhẹ giọng nói: “Cho đến khi