Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

phiến toái cùng phức tạp đối với gia đình người đó. Nếu ông ta còn dám đi tìm Lâm mẹ, bọn họ nhất định sẽ đến tìm đối thủ cạnh tranh với tạp chí của ông ta, sau đó đăng bài vạch trần hành vi xấu xa này.
Đối với một phóng viên, đây tuyệt đối là uy hiếp chết người. Khuôn mặt Dương Văn Tùng lúc đỏ lúc trắng, hứa về sau tuyệt đối sẽ không đi tìm Lâm mẹ.
Cả quá trình, Lâm Hiểu căn bản không hề mở miệng. Cô nhìn Bác vẻ mặt tươi cười lời nói lại đậm chất đe dọa. Dương Văn Tùng giận đến mức không thở nổi, lại càng tôn lên sự “anh minh thần võ” của Bác Thần.
Lâm Hiểu lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng này của Bác Thần, cô cảm thấy tâm tư thiếu nữ của mình càng ngày càng rung động, trái tim “thình thịch” đập lên những nhịp hân hoan. Phải nói là, từ khi còn nhỏ, cô đã thích loại “khí phách hừng hực” thuần đàn ông, không nghĩ tới lớn lên cô lại tìm được rồi!
Cho đến khi hai người ngồi lên xe, Lâm Hiểu lấp tức khẩn cấp ôm cổ Bác Thần dùng ngữ khí nũng nịu, hai mắt mở to tỏ vẻ ái mộ nói: “Anh Bác Thần, anh thật giỏi ~!”
Bác Thần đắc ý dào dạt đáp: “Đương nhiên.”
Bộ dáng tự kỷ của hắn kỳ thật rất đáng ghét nhưng có câu “tình nhân trong mắt là Tây Thi”, Lâm Hiểu không hề ngại ngùng tiến lên hôn hắn một cái thật kêu.
Đến buổi tối, cảm xúc kích động cũng bình ổn lại nhưng khi Lâm Hiểu nghĩ lại bộ dáng buổi chiều của hắn, tâm tư thiếu nữ càng như được tưới mát mà nảy mầm, đồng thời còn có chút đắc ý ____ bởi đó là người đàn ông của cô.
Nhưng đến khi Lâm Hiểu hưng phấn chạy tới phòng Bác Thần tìm hắn, nhìn thấy hắn mặc quần đùi áo cộc tay, vừa xoa xoa chân răng vừa kích động chăm chú xem trận bóng.
Lâm Hiểu trong nháy mắt hóa đá. Vẫn có câu phù dung sớm nở tối tàn, muốn đi tìm sự thật thì phải dũng cảm đối mặt. Cô muốn bình ổn lại tâm tư thiếu nữ đang xúc động muốn vỡ ra, nhưng cuối cùng nhoáng một cái, ngay cả xúc động ban đầu cũng tìm không ra.






Ngày tổ chức hôn lễ của Tề Kỳ và Quách Chính Khải đã được định. Mấy hôm trước đó, Tề Kỳ kích động gọi điện thoại cho Lâm Hiểu nói muốn cô làm phù dâu cho cô ấy. Đợi đến khi Lâm Hiểu đồng ý, Tề Kỳ còn muốn ngày mai cô cùng đi chọn áo cưới, thuận đường sẽ đi dạo mua vài thứ khác.
Ngày kết hôn bận viện trong việc ngoài, mỗi lần muốn chọn cái gì, Quách Chính Khải đều nói không rảnh nên Tề Kỳ phải kéo Lâm Hiều đi cùng. Tân phòng của hai người đã trang bị đầy đủ hết, Tề Kỳ lôi kéo Lâm Hiểu nơi nơi dạo tìm những đồ vật nhỏ xinh, trang trí khéo lẽo mới lạ. Cũng may Lâm Hiểu cũng thích loại đồ vật tinh xảo này, đồng dạng hứng trí bừng bừng.
Tề Kỳ mua không ít đồ, toàn bộ đều là đồ đôi, cốc đánh răng, bàn chải đánh răng, dép lê… Chỉ cần là đồ vật hai người đều phải dùng, Tề Kỳ nhất định sẽ chọn đồ đôi. Một đường chọn chọn, Lâm Hiểu đều mặc kệ Tề Kỳ dắt đi.
Thấy Tề Kỳ đi đến khu vực bán áo ngủ tình nhân, Lâm Hiểu nhớ đến quần áo ở nhà của Bác Thần, vừa nghĩ lại đầu đã đầy vạch đen. Cô quay lại nhìn Tề Kỳ, phát hiện cô nàng đang bận hỏi đông hỏi tây với nhân viên bán hàng. Lâm Hiểu mím môi, tâm tình khẩn trương chuyển bước đến quầy bày áo ngủ nam.
Mua áo ngủ cho người yêu, loại hành vi này cô mới lần đầu tiên nếm thử. Lại nói tiếp, Lâm Hiểu đột nhiên nhớ ra cô chưa từng mua đồ gì cho hắn, lần đầu tiên mua lại mua món đồ như vậy. Ách, quá tư mật! Phát triển thế này đúng là tràn ngập “tính”. Nhưng, mặc kệ như thế, Lâm Hiểu vẫn không ức chế được xúc động, mấy bộ quần áo hắn mặc bao năm thật tình đều có thể ném đi hết rồi!
Lâm Hiểu cũng không còn ngượng ngùng, cô lên tiếng đáp lời, sau đó hướng phòng bếp đi vào.
Vừa bước vào phòng bếp, cô liền nhìn thấy Bác Thần đang ngồi xổm phía trước thùng rác, biểu tình chăm chú…gọt hoa quả.
Lâm Hiểu không biết vì sao cô nhìn thấy cảnh này lại thấy buồn cười, cô đi lên trước xoa xoa đầu hắn: “Như thế nào càng nhìn em càng thấy anh giống Nhị Lăng tử (tên ngốc?).”
Khóe miệng Bác Thần nhếch lên, liếc cô một cái nói: “Như thế nào mà ngốc, em khinh thường anh gọt hoa quả sao?”
Lâm Hiểu ha ha nở nụ cười, ngồi xổm xuống, đặt túi sang bên cạnh nói: “Để em làm cho.”
Lâm Hiểu gọt rất nhanh, xoát xoát vài đường là xong. Ai ngờ vừa gọt xong ngẩng đầu nhìn lên thấy Bác Thần đã cầm một quả táo còn chưa gọt, một ngụm lại một ngụm vui vẻ cắn.
Hàng mi Lâm Hiểu nhướng lên: “Sao anh lại ăn trước?”
“Đây là mẹ anh bắt, bà cứng rắn bức anh gọt, anh mới không cần phí sức như vậy.” Nói xong, Bác Thần lấy một quả khác phủi qua một chút nhưng vẫn còn nguyên vỏ đưa cho Lâm Hiểu, còn chân thành nói, “Anh biết em nhất định cũng không muốn phí sức như vậy. Này, cho em.”
Lâm Hiểu cứng đờ người. Cô ngẩng đầu lên khẽ mỉm cười, sau đó vươn tay véo má Bác Thần, rồi dịch sát bên mặt hắn áp chế cảm xúc tức giận thấp giọng nói: “Anh mau gọt cho em! Gọt sạch sẽ! Bằng không em sẽ đem da anh gọt trước.”(bạo lực quá)
“Đau đau đau…” Bác Thần dùng sức xoa xoa mặt mình, nhìn Lâm Hiểu âm trầm cười, vô cùng uất ức tiếp nhận dao gọt hoa quả, cười nịnh nọt: “Anh gọt, anh gọt.”