Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

hần, lại phát hiện Bác Thần chỉ bỏ lại một câu “Dì, Cầm, cháu đi tìm Lâm Hiểu”, sau đó liền trực tiếp chạy đến phòng Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu bước vào phòng nhìn chiếc khăn đỏ thẫm mới đan được một nửa đặt trên giường, giờ này khắc này nó như đang cười nhạo sự ngu xuẩn của cô.
Lâm Hiểu tức giận cầm kéo, “roạt roạt” một chút đã cắt cái khăn thành hai nửa. Cô nhìn sợi len rơi trên mặt đất, giống như trái tim mình cũng bị nhát kéo không chút lưu tình tách thành hai nửa. Rõ ràng trong lòng rất đau, rất khó thở, rõ ràng ánh mắt thực nhức nhối, rõ ràng yết hầu như bị một tảng đá chặn giữa nhưng cảm giác khổ sở này làm cho cô có chút khoải cảm tự ngược.
Cô tùy tiện ngã xuống, lại đem hai nửa chiếc khăn mình tự tay đan cắt tiếp thành vô số mảnh, tựa như có thể đem thế giới của hắn trong cô toàn bộ phá tan.
Cắt đến mảnh cuối cùng, đầu óc cô trống rỗng, theo bản năng tìm lại một mảnh lớn hơn chút, cảm nhận sợi len tinh tế. Bàn tay cử động, đầu óc ngừng suy nghĩ, Lâm Hiểu không ngừng lặp lại một động tác duy nhất khiến cô ngược lại bình tĩnh hơn.
Cửa phòng Lâm Hiểu không khóa, Bác Thần mở cửa ra liền bị cảnh tượng trong phòng dọa tới mức hồn phi phách tán. Lâm Hiểu ngồi giữa một màu đỏ rực, trong tay cầm kéo không ngừng bận rộn, lòng bàn tay là một mảnh đỏ rực.
Nhìn thấy cảnh này, tựa như một dao đâm thẳng, Bác Thần điên cuồng chạy vào, bắt lấy tay Lâm Hiểu, cướp lấy chiếc kéo trong tay cô ném xuống. Đến khi nhìn thấy trong tay Lâm Hiểu là một mảnh khăn quàng cổ, mới biết vừa rồi mình nhìn lầm.
Lâm Hiểu thấy sắc mặt hắn chuyển tái nhợt, kinh hồn nhìn một đống sợi len màu đỏ dưới chân, một hồi lâu vẫn còn gắt gao nhìn chằm chằm mặt sàn.
Cô dõi theo ánh mắt hắn, biết hắn vừa rồi nhìn lầm. Thấy bộ dáng Bác Thần bị dọa đến choáng váng cảm thấy rất khôi hài nhưng rõ ràng muốn cười, da mặt lại không thể nào động.



Tin tưởng


Hai tay Lâm Hiểu bị hắn nắm chặt, lực tay hắn quá mạnh khiến cô đau đớn, cô rút ra nhưng lại không làm sao rút được.
Lâm Hiểu đành buông tha, nói với Bác Thần còn đang trong khiếp sợ: “Anh sợ à?”
Lời này khiến Bác Thần phục hồi tinh thần lại. Hắn nhìn về phía Lâm Hiểu, lại phát hiện câu hỏi này của Lâm Hiểu mang theo hương vị giễu cợt, khuôn mặt vẫn như trước không thay đổi.
Bác Thần nghĩ đến sự việc xảy ra đêm nay, đầu óc hắn trực tiếp đem vấn đề kia quăng bỏ, lại không nhịn được tiếp tục ăn nói khép nép giải thích với Lâm Hiểu: “Lâm Hiểu, Ngụy Du đã có bạn trai rồi, cô ấy cũng chỉ ở thành phố A mấy ngày thôi, em tin anh được không?”
Nói tới đây, Lâm Hiểu chỉ lẳng lặng nhìn về phía Bác Thần.
Lâm Hiểu nói xong, trong đầu như hiện lên tình cảnh khi ấy. Cô nhắm mắt lại rồi mở ra, muốn đuổi đi toàn bộ hình ảnh đó.
Lời nói của Lâm Hiểu đánh thẳng vào đầu Bác Thần. Hắn muốn phủ nhận, nhưng chỉ có thể theo bản năng nói: “Vài ngày nữa cô ấy sẽ quay về thành phố G…”
“Nếu ở thành phố G không vui, vậy muốn về thành phố A tìm anh rất khó sao? Hơn nữa cũng không nhất định là Ngụy Du, nói không chừng…Nói không chừng còn có những người bạn gái trước?” Lâm Hiểu nhìn hắn tiếp tục hỏi ngược lại.
Đối mặt Lâm Hiểu, Bác Thần giật mình sững sờ hồi lâu, lại vô lực gục đầu xuống.
Bây giờ hắn không còn độc thân, hắn đã có Lâm Hiểu. Mặc kệ thế nào, ở tình huống hắn cùng người con gái khác dây dưa không rõ, đừng nói là Lâm Hiểu, trên đời này sẽ có người nào chấp nhận sao? Việc này, hắn đã sai quá rồi, nhưng hắn lại muốn được Lâm Hiểu tha thứ, muốn chứng minh mình lần sau sẽ không tái phạm.
Vừa nghĩ tới đây, Lâm Hiểu liền rút khỏi tay hắn khiến hắn hoảng hốt mà phục hồi tinh thần. Nhưng sau đó một giây, hắn lại cảm giác được Lâm Hiểu cầm tay hắn.
Bác Thần nhìn về phía Lâm Hiểu, thấy vẻ chua sót hiện hữu trên khuôn mặt cô, trái tim hắn co rút.
Lâm Hiểu không thấy rõ thần sắc trên mặt Bác Thần, hai tay cô nắm chặt tay trái Bác Thần. Cô nói nhiều như vậy, trong đầu cũng tự tưởng tượng ra rất nhiều hình ảnh tàn nhẫn, nhưng đối với cô mà nói, điều đó có tàn nhẫn đi chăng nữa thì giờ này khắc này cô đã không thể buông tha đoạn tình cảm này, buông bỏ hắn.
Nếu thật sự phải buông tha hắn, đối với cô đó là chuyện tàn nhẫn nhất. Lâm Hiểu tự cho rằng cô dù là gì cũng có thể dứt bỏ, nhưng đến giờ này khắc này cô mới biết, khi hoàn toàn yêu thương một người, căn bản không có khả năng thoải mái dứt bỏ.
Càng biết như vậy, Lâm Hiểu càng thấy thống khổ. Ánh mắt cô bắt đầu phiếm nước, không biết bởi vì hành vi của Bác Thần mà cảm thấy khổ sở hay là bởi bi thương cho mình đã hãm quá sâu.
Lâm Hiểu nhìn mặt Bác Thần, nghĩ nhịn xuống, chung quy vẫn chậm rãi vươn tay, ôm cổ hắn, vùi vào lòng hắn. Hai má lạnh lẽo vừa vặn dán lên cần cổ ấm áp của hắn, nhiệt độ ấm áp cùng hương vị quen thuộc làm cho hai mắt Lâm Hiểu nhắm lại.
Cổ hắn cảm giác được nước mắt nóng bỏng rơi xuống, Bác Thần nghe thấy giọng nói chầm chậm run run mang theo giọng mũi của Lâm Hiểu: “Anh Bác Thần, kỳ thật mặc kệ anh nói thế nào, em đều tha thứ cho anh…Nhưng anh c