Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/936 lượt.
i học sinh giành, học sinh giỏi giáo viên hướng dẫn cũng giành.
Thấy cô cứ thao thao bất tuyệt mãi không thôi, Thái Hồng cảm thấy hơi sốt ruột, không thể không cắt ngang: “Cô Lưu, xin lỗi em không thể nán lại lâu. Thầy Quý là thầy hướng dẫn của em, em phải tranh thủ thời gian đi thăm thầy ấy.” Dứt lời, rồi hỏi số phòng bệnh, cô gọi xe đến thằng bệnh viện.
Giảng viên trường F được hưởng chế độ bảo hiểm y tế tốt nhất thành phố. Làm việc trong trường đại học này, không vì tiền lương, không vì tiền thưởng, không vì nhà ở, mà chỉ vì chế độ bảo hiểm y tế và đãi ngộ lúc về hưu cũng đủ để người ta giành nhau rồi. Thái Hồng đi thẳng lên khu nội trú trên tầng ba, tìm đến phòng bệnh của Quý Hoàng, nhưng cô phát hiện trên giường không một bóng người. Lòng nóng như lửa đốt, cô bèn hỏi thăm một cô y tá mới biết anh đến phòng sinh hoạt rồi.
Trông thấy những người đến thăm bệnh, người nào người nấy một là xách giỏ trái cây, hai là ôm bó hoa tươi lớn, lúc này cô mới sực nhớ ra mình vội chạy đến đây nên quên không mua gì cả. Cô do dự không biết có nên xuống quầy hàng ở tầng dưới mua chút trái cây không, nhưng rồi cảm thấy với Quý Hoàng thì không cần phải khách sáo thế.
“Phòng đó ánh sáng tốt, có cả sofa nên anh ta thích đọc sách ở đó lắm.” Cô y tá nói. “Ngay cả giá truyền dịch cũng kéo qua đó luôn.”
Mùi thuốc sát trùng tràn ngập trong hành lang bệnh viện. Thái Hồng có ấn tượng với chỗ này vì một lần cô bị viêm gan siêu vi A, Minh Châu với Đại Lộ đều lo sốt vó. Nước dịch truyền cho cô bác sĩ có cho thêm một loại thuốc gì đó, không hiểu vì sao mà cơ thể cô phản ứng rất mạnh. Thái Hồng nằm trên giường kêu rên đau đớn, Minh Châu ngồi khóc bên cạnh, lo đến nỗi chỉ muốn giết bác sĩ luôn. Mãi lâu sau này cô vẫn nhớ quãng thời gian hạnh phúc ấy, mỗi ngày đều được uống canh cá mà mẹ nấu cho.
Phòng sinh hoạt không lớn, cũng chẳng có người nào khác, ti vi cứ ra rả phát tin tức. Những tia nắng tràn vào vừa khéo rọi xuống một bộ sofa màu xanh lục bên cửa sổ, quả nhiên Quý Hoàng đang ngồi đọc sách ở đó.
Hai tuần không gặp, mặt anh gầy đến hóp vào, chiếc cằm trông càng nhọn hơn, không biết vì sao anh lại cắt tóc húi cua, khiến anh trông càng gầy gò hơn nhiều. Chiếc áo sơ mi vẫn sạch sẽ, trên cổ áo đầy nếp nhăn, để lộ ra chiếc cổ thanh mảnh. Tay áo xắn lên phân nửa lộ ra một phần cánh tay, to chắc nhưng đầy sẹo. Những vết sẹo đó là do bị dầu ăn bắn vào khi đi làm thêm, cô từng khẽ hôn lên những vết sẹo đó. Làn da ngăm ngăm mất đi vẻ bóng mượt, khỏe khoắn mà đen sạm một màu ốm bệnh, thô ráp.
Cô không khỏi nhớ đến chương cuối trong Song ngoại, khi Giang Nhạn Dung đến thăm Khang Nam. Thực ra Quý Hoàng chẳng có vẻ đen đúa, dơ bẩn, hút chích, rượu chè, lại già nua, lẩm cẩm như Khang Nam, nhưng cái vẻ chán chường cũng hao hao nhau. Chẳng lẽ đúng như Quỳnh Dao từng nói, tình yêu ảo tưởng vẫn đẹp hơn hiện thực nhiều? Hoặc giả cô không hiểu Quý Hoàng, không hiểu về thân thế, gia đình cũng như cha mẹ, anh em của anh. Quý Hoàng chẳng qua chỉ là một người lý tưởng trong tim cô, một ảo tưởng của tâm hồn cô. Hoặc chăng đợi khi cô ý thức được những điều này, cô cũng sẽ như Giang Nhan Dung, mất đi dũng khí đối diện với sự thật về người đàn ông này. Có lẽ… cô chỉ không muốn như Khang Nam, bình thản sống một cuộc sống trong ngôi nhà lá ba gian, một ấm trà nhạt, không tranh với đời.
Vậy thì sự lựa chọn của cô là đúng hay sai?
Hoặc chăng thân thế của cô chỉ là cái cớ để cô vịn vào hòng trốn tránh?
Nhận ra sự xuất hiện của cô, Quý Hoàng gấp sách lại, ngẩng lên.
“Hi!” Thái Hồng cảm thấy giọng mình hơi run rẩy. “Xin lỗi, mấy ngày qua em bận viết bài luận, vừa nãy mới hay tin anh đang nằm viện.”
Anh đưa mắt nhìn cô một cái, ánh mắt sâu lắng khó dò, im lặng.
“Anh… đã khỏe hơn chưa?” Cô lại hỏi.
“Tìm tôi có chuyện à?” Anh hỏi
Chính ngữ điệu cứng như đá, lạnh như băng như đưa ra thông điệp, có chuyện mau nói không thì cút xéo của anh khiến cả bầu tâm sự của Thái Hồng như bị tạt một gáo nước lạnh.
Hết cách, cô đành đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói, anh muốn từ chức?”
Anh gật đầu.
“Vì sao?”
Anh từ chối trả lời.
“Xin hãy trả lời em.”
Đáp lại vẫn là sự im lặng.
Cô bước lên trước hai bước, chăm chú nhìn vào ánh mắt anh với vẻ kiên định, nói rành rọt từng chữ, từng chữ một: “Là vì em sao? Vì để tránh mặt em mà anh từ bỏ cả tiền đồ của mình?”
“Vì cô?” Anh hừ một tiếng. “Cô Hà, tự hỏi lòng mình xem, cô có sức ảnh hưởng lớn đến nhường đó sao?”
“Thế thì vì sao? Vì anh căm ghét thành phố này? Hay là vì anh không thích ngôi trường này? Anh có biết anh đã phấn đấu mất bao lâu, chịu biết bao đắng cay khổ cực mới có thể từ vùng mỏ xa xôi kia chuyển đến thành phố này không hả? Sự nghiệp chỉ mới cất bước, chỉ cần cố gắng, tất cả rồi sẽ có trong tay! Nếu như bác gái còn sống, liệu bà mong muốn nhìn thấy dáng vẻ không chịu cầu tiến này của anh sao?”
“Dù tôi không chịu cầu tiến”, anh cúi đầu, một bóng đen đè xuống gương mặt cô. “Thì liên quan gì đến cô chứ?”
“Đương nhiên là có liên quan đến em! Tất cả những đ