Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/921 lượt.
“Đứng trên góc độ học thuật mà nói thì đó là anh hạ nhục tôi.”
“Nghiêm trọng đến mức đấy sao?”
“Đúng! Anh phải xin lỗi tôi!”
“No!”
“Anh nhất định phải sửa giúp tôi bài viết này, đến bao giờ nó được đăng trên tạp chí thì thôi.”
Vừa nói xong, Thái Hồng cũng cảm thấy mình đang gây rối vô cớ, thậm chí còn hơi bắt chẹt người ta.
“Cái gì?”
“Anh phải giúp tôi chỉnh sửa bài viết này.”
Anh nhìn cô, nhìn đồng hồ, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Chỉnh sửa thì được, nhưng tôi sẽ là tác giả chính.”
“Anh không được đề tên.”
“Tại sao? Cái này gần như tôi viết lại toàn bộ.”
“Bất luận anh chỉnh sửa thế nào, bài viết này vẫn là của tôi. Anh bắt buộc phải sử dụng trên bảy mươi phần trăm nội dung bản thảo.”
“Cô Hà, cô thấy tôi giống nhà ảo thuật ư?”
Việc không thể chậm trễ. Thái Hồng bỏ luôn giấc ngủ trưa, đi thẳng đến thư viện quốc gia tìm Hàn Thanh.
Nói đến những người bạn tốt của Thái Hồng thời đại học, có không ít người ở lại thành phố này, mấy dịp lễ, Tết cũng thường gặp nhau, nhưng thân thiết nhất vẫn là Hàn Thanh. Hàn Thanh có tài viết thư pháp, từng là thành phần cốt cán của ban tuyên truyền hội sinh viên, trong ký túc xá nổi tiếng là người tính tình tốt, dễ chịu, khiêm tốn, biết nhường nhịn, đoan trang, hiền thục, gia giáo, lễ phép, là con người truyền thống. Các chị em, bạn bè có mẫu thuẫn gì cô đều đứng ra hòa giải. Tóm lại, Hàn Thanh nghiêm chỉnh, mẫu mực, hồn hậu, đoan trang. Nghe đồn năm đó Hàn Thanh yêu say đắm Hạ Phong chính vì thích nét chữ Triệu tròn trịa, thanh tú của cậu ta. Các lối thư pháp cô đều đã học, nhưng khi học đến thể Triệu thì không sao học được, có sao vẫn cứ thiếu chút gì đó phóng khoáng. Thế nên cô ngưỡng mộ Hạ Phong, liền tìm đến thỉnh giáo, hai người trước luận thư pháp, sau luận văn chương, cuối cùng trao nhau con dấu tự khắc bằng đá.
Lúc Thái Hồng tìm được Hàn Thanh, cô đang chăm chú lau lớp gạch men trang trí trên tường. Chào hỏi xong, Hàn Thanh thoáng nhìn ra sau, xác định không có mặt chủ nhiệm, nhỏ giọng bảo: “Thái Hồng, cậu ngồi chút nhé?”
Cô vào phòng trong bưng ra một cốc trà hoa cúc.
“Có mật ong không?” Thái Hồng hỏi.
Hàn Thanh tròn mắt, im lặng cả buổi, bỗng níu tay cô cầu xin: “Thái Hồng, nếu môi trường làm việc tốt như thế, lại kiếm được nhiều tiền, cậu đi nói giúp mình, để Hạ Phong đi đi!”
“Hả? Chuyện này…” Thái Hồng nuốt nước bọt, trả lời quấy quá. “Anh ấy nói… chỉ tuyển nữ.”
“Thế Hạ Phong làm sao đây? Mình không thể kiếm tiền nhiều hơn anh ấy được! Như thế anh ấy còn mặt mũi nào nữa?”
Vừa nghe xong, Thái Hồng suýt nữa phun cả ngụm trà: “Trời ạ, giờ đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi mà cậu còn nói những lời này? Bạn Hàn Thanh, đây không phải là xã hội phong kiến! Bây giờ tiền bạc quan trọng, chẳng ai lo nổi chuyện sĩ diện nữa đâu! Hơn nữa vợ chồng bình đẳng, tiền ai kiếm được cũng dùng như nhau đấy thôi. Nghĩ thử xem, không phải cậu muốn Đa Đa vào trường tiểu học trọng điểm sao? Không phải muốn nó học piano sao? Không phải còn muốn đón cha mẹ cậu về đây sống sao? Có công việc này, làm tốt vào, chẳng mấy chốc là trả hết tiền nhà, cậu có thể yên tâm mà ở trong nhà của cậu rồi!”
Hàn Thanh thở dài: “Mình đã ba năm không được làm việc nghiêm chỉnh rồi, cậu nói Đông Lâm sẽ tuyển mình sao? Mình bây giờ cái gì cũng không có, chỉ là mẹ của một đứa con. Cái gì cũng không biết làm, chỉ biết làm việc nhà.”
Thái Hồng nóng nảy đến mức suýt hét lên: “Cậu không được nói như thế với Đông Lâm, tại sao lại tự ti như thế chứ, đưa hồ sơ đây, mình viết hộ cho. Năm xưa cậu là cán bộ hội học sinh ưu tú, đoạt giải nhất cuộc thi viết thư pháp toàn trường, nhận được học bổng nhân dân, trình độ Anh văn đỗ CET-6, còn viết tản văn đăng báo, ngay cả trong phòng tư liệu tồi tàn này, cậu chẳng phải cũng là nhân viên tích cực sao? Nếu năm xưa không phải Hạ Phong bảo cậu ở lại đây, chẳng phải cậu cũng đã vào đài truyền hình làm biên tập viên rồi sao? Hàn Thanh, không phải mình nói cậu, nhưng sao cậu lại nhu nhược đến thế này cơ chứ? Người ta là gỗ mục không thể khắc, cậu rành rành là khúc gỗ quý mà không biết mang ra dùng. Vô dụng! Thật là vô dụng quá đi mất!”
Bị những lời này làm xây xẩm mặt mày, Hàn Thanh cúi gằm nhìn đất: “Haizz… Mình cảm thấy, mình nên suy nghĩ thật kỹ, về nhà bàn bạc với Hạ Phong, nghe ý kiến của anh ấy đã. Dù sao anh ấy cũng là chủ gia đình. Cả tháng nay anh ấy đi nộp hồ sơ ở khắp nơi, rất muốn kiếm được chức trưởng phòng. Thực ra ở báo tỉnh, anh ấy cũng chỉ là nhân viên bình thường… Bên công ty truyền thông Thái Vũ mình cảm thấy anh ấy rất có hy vọng. Hay là cho mình thêm chút thời gian, cậu nói với Đông Lâm, xin anh ấy cho mình một tuần rồi mình sẽ trả lời sau.”
“Cậu phải biết nắm bắt cơ hội chứ, bỏ lỡ một lần sẽ không có lần thứ hai đâu. Bây giờ cậu phải quyết định ngay, ngày mai đến gặp Tô Đông Lâm. Công việc này là thông báo tuyển công khai, nhận được đến ba trăm hồ sơ, đã hết hạn nộp hồ sơ rồi. Đông Lâm nói, ngày mai cậu không đến anh ấy sẽ tuyển người khác. Không phả