Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/931 lượt.
“Hết cách, ai bảo hắn nghèo.”
Không biết là vô tình hay cố ý, suốt cả trận đấu, Tần Vị đều ngồi giữa, Thái Hồng và Tô Đông Lâm ngồi hai bên, ý định tranh thủ cơ hội nói với Đông Lâm về chuyện của Hàn Thanh đã tan thành mây khói. Đương nhiên, vị trí ngồi rất đẹp, khán giả reo hò, tiếng huýt sáo vang trời, tuy không hiểu bóng đá nhưng cảm xúc của Thái Hồng ít nhiều cũng hòa theo đám đông. Còn Đông Lâm và Tần Vị, vẻ mặt của hai người đều rất điềm tĩnh, mỗi người cầm một chai nước lạnh, mắt nhìn về phía trước, im lặng, tựa như đang thưởng thức một vở kịch. Thái Hồng tiu nghỉu, thầm nghĩ làm ơn, dù không hứng thú thì cũng giả vờ một chút có được không? Cô chưa từng nghe có người đàn ông nào không thích môn này cả. Dáng vẻ của hai người khiến Thái Hồng cảm thấy, Đông Lâm đi với cô chẳng qua là vì nể mặt cô, còn Tần Vị đi theo là vì nể mặt Đông Lâm. Thái Hồng vốn định hùa theo đám đông hò hét vài tiếng nữa, thấy hai người họ ngồi im như tượng, bản thân cũng ngại không dám reo hò. Cứ như thế ngồi đến hết trận, cuối cùng Tần Vị mới huýt sáo một cái: “Áo cầu thủ của Hàn Bằng hôm nay không đẹp, thực sự khó coi quá… màu đỏ không hợp với anh ta.”
Tô Đông Lâm chau mày, uống một ngụm nước, không đáp lời.
Chỉ vì muốn nhờ Đông Lâm giúp đỡ mà bắt hai người này phải đi xem bóng đá, trong lòng áy náy, Thái Hồng tỏ vẻ đồng tính: “Đúng đấy, tôi cũng thấy không đẹp, nhưng anh ta đá bóng giỏi thật.”
Tần Vị ngoảnh đầu lại: “Nghe Đông Lâm nói, cô không thích bóng đá?”
“Tôi?” Thái Hồng chỉ tay vào mặt mình. “Tôi thích chứ!” Tất nhiên ý tôi không phải môn thể thao này, mà là mấy anh chàng đẹp trai, manly trên sân cơ.”
“Anh…”
“Thế sao cô lại lo lắng thế chứ?”
“Tôi… tôi lo lắng thay anh mà!”
“Không cần, thư ký của tôi sẽ xử lý chuyện này”, nói rồi anh lấy điện thoại ra. “Tôn Lâm? Là tôi. Tôi bị mất ví tiền, phiền cô xử lý giúp tôi. Cảm ơn!”
Phong cách này, thái độ này, thực sự chỉ có bốn chữ để miêu tả: cao quý, lạnh nhạt.
Thái Hồng không khỏi cười khổ. Đây là lần đầu tiên cô trông thấy một người bị mất ví tiền mà không sốt ruột, lo lắng. Cô thư ký kia cũng chẳng biết là thần thánh phương nào, cú điện thoại ban nãy ngắn gọn đến không thể ngắn gọn hơn, người không biết chuyện nghe xong chắc chắn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh chàng Tần Vị này cũng đại khái quá, ít ra cũng phải nói cho người ta biết trong ví có những gì, bao nhiêu tiền mặt, bao nhiêu thẻ tín dụng, là vô tình đánh rơi hay bị người khác trộm mất… Chí ít cũng phải cung cấp chút manh mối cho người ta làm việc chứ!
“Đàn ông độc thân không sợ mất ví tiền!”, Tần Vị cúp máy, “Tôi cũng đâu có làm chuyện gì trái lương tâm.”
“Anh là người độc thân nổi tiếng.”
Tần Vị khẽ cười: “Sao tôi lại nổi tiếng được?”
Thái Hồng khoanh tay, đưa mắt nhìn anh: “Trên người anh, từ trên xuống dưới đều hiện lên hai chữ “nổi tiếng”.”
Tần Vị càng cười to: “Đông Lâm, cậu xem, cô Hà không thích mình.”
“…”
Lại gây sự nữa rồi, Thái Hồng cắn môi.
“Tôi hơi lạnh”, Tần Vị lịch sự nói. “Cô Hà, có thể cho tôi mượn áo khoác của cô không?”
“Áo khoác của tôi?” Thái Hồng giật bắn người.
Đó là một chiếc áo khoác len màu hồng phấn, có in hình hoa mẫu đơn đỏ rực. Thái Hồng không hay mặc lắm nên cũng không giặt thường xuyên, trên đó chắc chắn dính không ít bụi.
Cô ngạc nhiên đến tròn mắt, cầm áo khoác đang vắt trên lưng ghế đưa cho anh.
Lúc này, Tần Vị chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen có họa tiết ngộ nghĩnh, ôm sát cơ thể càng tôn thêm nét mảnh mai, cao ráo của anh. Thái Hồng phát hiện anh có cơ ngực khỏe đẹp, khoác chiếc áo khoác màu hồng phấn lại làm toát lên một phong cách kỳ lạ, nhưng cũng làm tăng thêm chút gì đó rất nghệ sĩ.
Mê trai không đúng lúc gì hết! Thái Hồng cúi đầu nhìn đất.
“Đi ăn cơm nào.” Đông Lâm nói.
“Đúng! Đúng! Nói rồi nhé, để em mời!” Thái Hồng vội giơ tay. “Nói đi, ăn ở đâu?”
“Khách sạn Hoa Viên ở phố Huệ Đông vừa khai trương nhà hàng Tây, nghe nói rất ngon. Tần Vị thích ăn đồ Tây, Thái Hồng, em ăn rất nhiều món Tứ Xuyên rồi, đi cùng bọn anh thưởng thức món mới cũng tốt.”
“Chỗ đó ư?” Cánh tay giơ cao khẽ run run, giọng của Thái Hồng cũng bớt hăng hái, đó là nhà hàng cao cấp, chắc chắn giá không rẻ.
“Anh mời”, Đông Lâm nói, “Có hai thằng đàn ông ở đây, làm sao có thể để em mời được chứ?”
“Em nhất định phải mời! Nói phải giữ lời.” Thái Hồng nhún vai, thầm nghĩ, Hàn Thanh, vì cậu mình sẽ bất chấp tất cả. “Danh dự của em quan trọng lắm đấy.”
Thái Hồng đi ăn cùng Đông Lâm ở không ít nhà hàng, sơn hào hải vị gì cũng từng ăn thử, cộng thêm từ nhỏ cô đã được bà mẹ sành ăn dạy tất cả những lễ nghi dùng tiệc của giới thượng lưu. Tuy chưa từng ăn mấy món Tây nhưng cô phân rõ cái nĩa nào ăn salad, nĩa nào ăn món chính, nĩa nào ăn món tráng miệng… Cũng biết bát đĩa trên bàn sẽ được đưa tới đưa lui, uống canh trước rồi mới ăn các món khác, sau cùng có cà phê và đồ ngọt…
Nhà hàng quả nhiên là mới, còn phảng phất mùi sơn của đồ nội