Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/935 lượt.
ởng của nhà hàng tối nay, quý vị cảm thấy món ăn hôm nay thế nào? Có vừa ý với món bít tết không ạ?”
Thái Hồng đang uống canh, cảm thấy giọng nói nghe quen quen. Ngẩng đầu nhìn, suýt nữa bị nghẹn. Không chỉ mình cô ngạc nhiên, Đông Lâm và Tần Vị cũng vô cùng sửng sốt. Không ngờ vị bếp trưởng đó lại là Quý Hoàng.
Gương mặt Thái Hồng bỗng đỏ bừng.
Còn Quý Hoàng lại thản nhiên như không, trong mắt như ẩn chứa ý cười: “Ồ, là mọi người à?”
Thái Hồng hấp tấp đứng dậy, nhưng cảm thấy chân run lẩy bẩy, miệng cũng lắp ba lắp bắp: “Thầy… thầy Quý, để tôi giới thiệu một chút. Đây là Tô Đông Lâm… bạn thời đại học của tôi. Đây là Tần Vị… bạn của Đông Lâm, tôi mới quen hôm nay. Đông Lâm thường sống ở nước ngoài… Ở Mỹ… Gần đây mới về nước, cũng nhiều năm rồi không gặp, nên… uhm… hẹn nhau ra đây gặp mặt ấy mà.”
Quý Hoàng tỏ vẻ đã hiểu: “Bạn cũ gặp mặt, vậy tôi không quấy rầy nữa, mọi người cứ trò chuyện tự nhiên.”
“Đợi đã!” Thái Hồng tiếp tục giới thiệu. “Đây là thầy Quý Hoàng, đồng nghiệp của em.”
Tần Vị khẽ cười nhạt, nói: “Thầy Quý, không ngờ thầy lại có thể làm món bít tết ngon thế này. Tôi rất thích món đó của thầy, liệu có thể hỏi thầy một câu không?”
“Xin mời.”
“Khi thầy đang làm một miếng bít tết, làm sao để biết nó chín hay sống?”
“Thường là dùng tay sờ”, Quý Hoàng nói. “Cách thức rất đơn giản. Xòe rộng bàn tay ra, như thế này…”
Anh đưa tay trái ra làm mẫu: “Ngón cái giữ lấy đầu ngón trỏ, rồi sờ phần thịt phía dưới ngón cái, cảm giác đó là chín ba phần. Ngón cái giữ lấy ngón giữa, cũng sờ như thế, đó là chin bốn, năm phần. Giữ lấy ngón áp út là chín bảy phần, giữ lấy ngón út là well-done, chín hết. Luyện tập vài lần là biết thôi.”
“Cảm ơn thầy đã chỉ bảo. Thầy Quý, thầy mau trở về làm việc của thầy đi, đây là món bít tết ngon nhất mà tôi từng được ăn.” Tần Vị nói.
“Cảm ơn lời khen của cậu.”
“Đúng rồi”. Tô Đông Lâm nói. “Tôi và Tần Vị đều đã đăng ký lớp yoga khóa sau của thầy, bắt đầu ngày mùng Ba tháng Mười hai đúng không?”
“Hai người khách sao quá, thực ra khóa học này cũng mới bắt đầu thôi, không cần thiết phải đăng ký sớm thế.”
“Xí chỗ trước ấy mà. Hai chúng tôi đều là học sinh trung thành của thấy đấy.”
“Cảm ơn. Các bạn từ từ thưởng thức, tôi phải về bếp rồi.” Quý Hoàng lịch sự gật đầu chào, rồi nhanh chóng rời khỏi.
Từ đầu chí cuối, Thái Hồng cảm thấy Quý Hoàng của tối này không phải là Quý Hoàng buổi chiều cùng cô thảo luận “tính chủ thể”. Không biết là do anh đã thay bộ trang phục khác, hay do biểu cảm của một đầu bếp chuyên nghiệp trên khuôn mặt anh? Trông anh vẫn phong độ như thường, nhưng không thấy giống thầy giáo mà giống một đầu bếp cao cấp hơn, huống hồ trên người anh còn phảng phất mùi tiêu đen.
Quý Hoàng tuyệt đối không phải người có yêu cầu cao đối với cuộc sống, đồ dùng và ăn ở đều rất giản dị. Rốt cuộc anh làm thêm bao nhiêu công việc? Anh túng tiền đến thế sao?
Trong giây phút ngắn ngủi đó, Thái Hồng ngây ra như phỗng, chẳng hiểu sao lại thấy hụt hẫng vô cùng. Và sự hụt hẫng đó lại liên quan với dáng vẻ điềm tĩnh, ung dung của Quý Hoàng, khiến cô càng cảm thấy hoang mang.
Đây chắc chắn là một việc làm thêm khác mà anh phải cố che giấu nhà trường? Nếu nó truyền đến tai những giáo viên trong trường chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho người ta. Mỗi năm trong khoa Văn, số tiến sĩ vì đấu đá nhau hay không có đất dụng võ, đốt sách nhảy lầu không ít. Dù là lời đồn rất nhỏ nhưng đến thời khắc quan trọng cũng sẽ bị đào bới thành chuyện lớn. Trong môi trường học thuật cạnh tranh khốc liệt này, ai cũng biết thời gian có ý nghĩa như thế nào, kinh nghiệm có ý nghĩa gì… Một người mỗi ngày chạy đôn chạy đáo làm thêm, liệu có đủ thời gian để nghiên cứu? Liệu có thể duy trì được vị trí dẫn đầu trong cái giới này không? Hay khí chất ngạo mạn của một đấng anh tài kia chỉ là sự giả tạo?
Trong phút chốc, cô cảm thấy mình quá mù mờ về người đàn ông này, thật sự là quá mù mờ. Dám chắc Quý Hoàng không phải khí trơ rồi, chẳng lẽ anh là… khí độc?
“Ê này, còn ngẩn ngơ gì nữa?” Tô Đông Lâm huých huých vào người cô.
“Không có gì”, Thái Hồng định thần lại, tỏ vẻ điềm tĩnh. “Chỉ là em hơi bất ngờ khi phát hiện đồng nghiệp của mình ở đây.”
“Cảm giác đó chắc chắn giống như khi cậu đang hát karaoke thì phát hiện cô gái hầu rượu cậu là bạn học của mình.”
“Đừng có nói nghiêm trọng thế. Đúng rồi, sao hai người lại biết anh ấy?”
“Thầy ấy là thầy dạy yoga của bọn anh.”
“Chính là lớp trung cấp đấy hả?”
“Ừ. Cũng được gọi là “lớp sếp tổng”, vì trong đó có rất nhiều người là CEO. Học phí có hơi đắt nhưng tập cái này giảm stress rất hiệu quả, bọn anh ai cũng thích.”
“Nhưng mà, Quý Hoàng… Ý em là thầy Quý… không biết bọn anh là sếp tổng đúng không?”
“Không biết, khi đăng ký cũng đâu cần điền nghề nghiệp. Trong giới có người tập rồi, cảm thấy tốt nên giới thiệu cho bọn anh.” Đông Lâm quan sát cô, nụ cười thấp thoáng trên môi. “Con người thầy Quý này cũng rất được, anh và Tần Vị đều thích anh ta, đúng không A Vị?”
Thái Hồng cười mỉa: “Chẳng qua c