Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.

.”
“Hả?”
“Ngay đến nhạc nền cũng có tác dụng thư giãn, cải thiện tâm trạng.”
“Thật sao?”
“Thật đó, tập yoga rất tốt, rất thích hợp với tôi.” Thái Hồng nhìn anh, nghiêm túc nói.
Quý Hoàng đứng trước mặt cô, hồi lâu không đáp, như không hiểu ý cô. Sau một hồi im lặng, anh mới nói: “Xin lỗi, tôi không biết cô thích môn này, lần sau mở lớp chắc chắn tôi sẽ thông báo cô biết. Nhưng mà…” Anh thoáng ngừng lại. “Tôi có tổ chức một nhóm đọc sách, hiện tại có ba người, mọi người cùng nhau đọc những cuốn sách về lý luận, một tuần gặp mặt một lần. Việc này rất có ích đối với chuyên môn của cô, cô Hà có hứng thú không?”
Mắt Thái Hồng liền rực sáng: “Sách về lý luận? Quyển nào?”
“Trước mắt là cuốn Hiện tượng tinh thần học của Hegel. Chỉ mới bắt đầu thôi. Nếu có hứng thú với cuốn nào khác, cô cũng có thể đề xuất, chúng ta sẽ cùng đọc vào lần sau.”
“Thế… cuốn này phải đọc trong bao lâu?”
“Uhm, khoảng một năm.”
“Trời ạ, một cuốn sách đọc một năm?”
Quý Hoàng nhìn cô, sửa lại: “Là đọc kỹ.”
Thái Hồng vội vàng giơ tay: “Được, tính thêm tôi vào!”






Sau khi tan lớp, Thái Hồng gọi liên tiếp ba cú điện thoại cho Hàn Thanh, phải gặp mặt trực tiếp, động viên cô ấy đi làm ở công ty của Đông Lâm. Thái Hồng cảm thấy, nếu Hàn Thanh đã không dám quyết định, là bạn bè, cô có trách nhiệm nhắc nhở cô ấy không nên bỏ lỡ cơ hội tốt. Huống chi đây cũng chẳng phải lần đầu cô giúp đỡ Hàn Thanh. Năm xưa, cô ấy được vào làm ở thư viện cũng là nhờ Thái Hồng sắp xếp. Cô phải nhờ vả rất nhiều người mới có được công việc ấy, bởi ở thành phố này, một công việc lương không cao nhưng nhàn hạ cũng là một miếng mồi béo bở đối với rất nhiều người. Thái Hồng cảm thấy cùng là con gái thành phố, Hàn Thanh không thiếu kinh nghiệm ứng xử với người khác, cũng không phải không lanh lợi, không biết quan sát, ngược lại vấn đề của cô là quá nhạy cảm. Nói cách khác, nếu như thói xấu của đa số người thành phố là do trình độ văn hóa không cao tạo ra, thì thói xấu của Hàn Thanh là do có cha mẹ đều là giáo viên, dạy dỗ quá chu đáo nên cô sống quá văn minh. Có những việc rất bình thường, chẳng hạn như lúc không vui thì chửi thề vài câu, khi vui vẻ thì tán gẫu với bạn bè, đùa nhau tranh giành đồ ăn với bạn… cô đều không làm chứ đừng nói đến chuyện cặp kè với đại gia. Vậy nên Hàn Thanh rất được mọi người yêu mến. Ở cạnh cô rất an toàn, cô không giành thứ gì lại sẵn sàng giúp đỡ người khác, một cô gái “dễ bị tổn thương bẩm sinh”. Và cách nhìn đàn ông của cô vẫn dừng lại tuổi mười bảy, con gái ở độ tuổi đó chỉ biết yêu, không biết cảnh giác. Đến khi họ biết cảnh giác thì tình yêu tuổi mười bảy cũng theo đó tan biến mất.
Nhưng mặc cho Thái Hồng nói khô cả họng, Hàn Thanh cẫn không thay đổi ý định: “Thái Hồng, mình biết cậu muốn tốt cho mình, nhưng chuyện này, mình phải nghĩ đến cảm giác của Hạ Phong, đúng không? Dù sao gia đình vẫn là quan trọng nhất. Haizz! Bây giờ có thể cậu không hiểu, đợi đến khi có con rồi cậu sẽ hiểu thôi. Chuyện này thôi thì cậu từ chối giúp mình nhé!”
“Cậu đúng là cứng đầu quá đi mất! Con người Tô Đông Lâm đâu phải cậu không biết, anh ấy sẽ ăn thịt cậu sao?”
“Anh ấy? Một công tử đào hoa có tiếng, ai ở cùng anh ấy cũng sẽ dính vào tai tiếng. Mình cảm thấy… nếu Hạ Phong đã bận tâm đến thế thì mình thực sự không thể đi, ít nhiều cũng nên tránh điều tiếng chút, huống chi lại từng có mâu thuẫn.”
“Thế mình không nói Đông Lâm nữa, nói về Đa Đa vậy!”, Thái Hồng thay đổi chiến lược. “Không phải cậu nói muốn Đa Đa vào học trường mẫu giáo song ngữ sao? Còn nữa, không phải nói muốn nó học piano sao? Đi làm rồi, có tiền rồi, trả được tiền nhà, tập trung nuôi dạy con cái, chẳng phải tốt hơn sao! Không phải cậu luôn nói không muốn làm ở thư viện mãi sao? Hơn nữa, Đa Đa cũng không thể suốt ngày quấn lấy cậu, cũng phải để nó đi nhà trẻ, học cách giao tiếp với những đứa trẻ khác chứ! So với chuyện giáo dục con cái, thành kiến giữa người lớn chẳng là cái gì cả? Huống chi đó là chuyện từ kiếp nào rồi, con người Đông Lâm mình hiểu rõ, chắc chắn anh ấy không động vào cậu đâu.”
“Tính Hạ Phong cậu còn không biết sao? Máu nóng bốc lên đầu, đâu kiểm soát được bản thân nữa! Anh đồng nghiệp đó mới đầu không chịu nói sự thật, bị mình bức hỏi cả buổi trời mới chịu nói. Cụ thể xử lý như thế nào vẫn chưa chính thức thông báo, nghe phong thanh nói là trong tòa soạn quyết định giữ chút sĩ diện cho anh ấy, không tính là đuổi việc mà là từ chức, cho anh ấy hai tuần tìm công việc mới, trước cuối tháng làm xong thủ tục từ chức.”
Thái Hồng không nén được, hỏi: “Chuyện lớn thế mà cậu ấy không nói với cậu sao?”
“Không, Hạ Phong rất sợ mất mặt, hơn nữa, anh ấy và ông chủ nhiệm đó đã có mâu thuẫn từ lâu rồi”, Hàn Thanh nói. “Chả trách tâm trạng anh ấy gần đây không tốt, ngày nào về nhà mặt mày cũng cau có. Cậu nói xem, mình sẽ trách anh ấy sao? Mình là loại người như thế à? Hạ Phong nhà mình có tài, bao nhiêu bài viết được đăng báo, trong thành phố lại có nhiều tòa soạn, k