Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/937 lượt.

thất. Ánh đền mờ ảo, trong sảnh đầy những ngọn nến.
Đông Lâm yêu cầu một phòng riêng, ba người ngồi xuống, xem thực đơn. Thái Hồng gọi cho mình canh rau cải, hai món khai vị, món chính là cá hồi nướng và một ly vang đỏ. Sau đó, cô phát hiện bồi bàn lại mang lên một bộ ly rồi nhỏ giọng nói với Tần Vị: “Thưa ngài, champagne mà ngài yêu cầu.”
Tần Vị lướt nhìn nhãn hiệu trên chai rượu, khịt khịt mũi, nói: “Champagne mà tôi nói không phải loại này, là loại champagne sản xuất ở vùng chuyên sản xuất champagne của Pháp.”
Thái Hồng thầm kêu khổ: “Tần thiếu gia, anh bớt bày vẽ một chút có được không hả?”
Sau khi xin lỗi, bồi bàn lui xuống, lát sau mang lên một chai khác: “Đây là champagne của công ty NM nhập khẩu từ nước Pháp, ngài thấy có được không?”
Anh gật đầu, để bồi bàn rót rượu. Một giây sau anh lại chỉ vào lá rau trong đĩa của mình: “Xin hỏi, đây là rau gì?”
“Một loại rau sống.”
“Tươi không?”
“Chắc chắn là rất tươi.”
“Tại sao tôi nhai đến hai phút mà vẫn không nuốt được?”
Bồi bàn cuống quýt xin lỗi, nhanh chóng mang đĩa salad xuống, đổi một đĩa mới mang lên.
Thái Hồng cắm đầu uống canh, không ngừng chửi thầm: “Đúng là đồ khó chiều, cái tên Tần Vị này đúng là biết kiếm chuyện mà.”
Tán gẫu được vài câu, món chính tiếp tục được đưa lên, anh bồi bàn lại như hồn ma xuất hiện lần nữa. Khẽ bước đến bên Tần Vị, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi đã quấy rầy. Thưa ngài, ở ngoài cửa có một vị tiểu thư nói có thứ cần chuyển cho ngài. Không biết ngài có tiện không?”
Tần Vị thoáng ngẩn người, bất ngờ nói: “Được, để cô ấy vào đi.”
Cánh cửa phòng bật mở, người bước vào là một bà bầu, vè ngoài thanh tú, gương mặt nhỏ nhắn, mặc chiếc đầm bầu kiểu dáng tinh nghịch.
Thái Hồng và Đông Lâm ngơ ngác nhìn nhau.
“Tôn Lâm?” Tần Vị đứng bật dậy. “Có chuyện gì mà em phải đích thân đến đây vậy?”
“Chuyện là thế này?”, cô gái thở hổn hển. “Em sợ anh cần dùng tiền gấp nên mang đến đây cho anh. Em đã gọi đến tất cả các ngân hàng rồi, đây là thẻ phụ và thẻ thành viên dự phòng, còn có một số tiền mặt.”
“Ngồi xuống đây, anh không cần tiền gấp”, thái độ của Tần Vị dịu dàng một cách bất ngờ. “Bồi bàn, mang cho tôi một ly cam ép.”
“Thôi, thôi!”, Tôn Lâm phẩy tay. “Các anh ăn vui vẻ, em về đây. Không tìm được chỗ đậu xe, ông xã em vẫn còn ở ngoài kia đợi.”
“Xấu hổ quá! Để anh tiễn em, tiện thể nói lời xin lỗi chồng em!” Tần Vị đỡ lấy cô với vẻ nhẫn nại, rồi dìu cô bước từng bước ra cửa.
Con người đúng là không thể trông mặt mà bất hình dong, hóa ra anh chàng đại thiếu gia này cũng có lúc khiêm tốn, dịu dàng.
Thái Hồng cảm hấy nghi hoặc, hỏi Đông Lâm: “Cô gái đó là thư ký của anh ta?”
“Ừ.”
“Sắp sinh rồi đúng không? Vẫn phải đi làm sao?”
“Có phải em muốn nói, Tần Vị là nhà tư bản đáng ghê tởm, từ đầu đến chân đều nhuốm đầy máu và những thứ dơ bẩn?”
“Không, không! Có vẻ anh ta vẫn còn chút nhân tính.” Thái Hồng chợt nhớ ra nhiệm vụ của ngày hôm nay, phải tranh thủ nắm lấy cơ hội. “Đúng rồi, chuyện của Hàn Thanh nhờ anh vậy, cô ấy đã đồng ý đến công ty của anh làm việc rồi.”
“Ừ, rất tốt. Bảo cô ấy mai đến tìm anh.”
“Em giúp cô ấy viết xong hồ sơ rồi.”
“Bạn chung trường đại học cần gì hồ sơ! Vẽ chuyện!”
“Thì cũng phải có gì đó để ăn nói với phòng nhân sự chứ? Dù sao cũng coi như đi cửa sau rồi.”
“Sao lại là đi cửa sau? Cái này là cửa chính, cửa lớn nữa kia.” Đông Lâm cười, phẩy tay. “Cũng chẳng phải việc gì quan trọng, anh nói là ok là được rồi. Anh tin tưởng con người Hàn Thanh mà.”
“Uhm…” Thái Hồng trầm ngâm. “Còn một chuyện…”
Đang định mở lời, di động của Đông Lâm chợt đổ chuông.
“Xin lỗi, anh nghe máy đã.” Anh đứng dậy, đi ra góc phòng.
Thái Hồng đang nghĩ xem nên thuyết phục thế nào để Đông Lâm chuyển Hàn Thanh sang bộ phận khác, tránh Hạ Phong đa nghi. Nhưng Tô Đông Lâm nghe điện thoại đến năm phút, đúng lúc đó Tần Vị cũng quay lại.
Lại tán gẫu tiếp.
Bị cắt ngang bởi đủ các lý do, mọi người mất hết cả hứng, ai cũng cỏ vẻ thờ ơ. Tần Vị là người thích bắt bẻ, không ngờ lại không ngớt lời khen món bít tết của nhà hàng này: “Uhm, tuy món salad chẳng ra làm sao nhưng món bít tết đúng là thượng hạng. Đông Lâm, lần sau cậu cũng gọi một suất đi, sau này chúng ta phải thường xuyên đến đây mới được.”
Câu này chẳng biết sao lại chạm trúng nọc của Đông Lâm, mặt anh đanh lại, ném chiếc khăn ăn lên bàn, giận dữ nói: “Tần Vị, nghe nói cậu đã đuổi hai phó tổng của công ty Chu Mục rồi?”
“Ừ.”
“Hai phó tổng này là bạn bè của mình, trước giờ luôn làm việc với mình. Cậu đuổi việc người ta mà chẳng thèm thông báo với mình lấy một tiếng, có phải không nể mặt mình không?”
“Không phải mình vẫn còn giữ lại một phó tổng kỹ thuật cho cậu sao?”
“Mới nhậm chức một tuần đã chém đổ hai đại tướng của mình. Tần Vị, cậu có phải hơi quá đáng rồi không?”
Tần Vị xòe hai bàn tay, cười toe toét: “Ai bảo mình là CEO chứ? Mình có quyền ra quyết định như vậy. Mới xem xong tất cả các bản báo cáo, không thể không nói, hai người đó làm nát bét doanh số của Chu Mục. Cho bọn họ