XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/942 lượt.

canh… Sau đó chú ấy muốn nhảy việc, cảm thấy có lỗi với ông chủ, bèn làm cái bằng giả cho tôi, nói rằng tôi là đệ tử của chú, chú đã truyền lại hết tay nghề cho tôi rồi… Dù sao mấy món chính của quán tôi cũng biết nấu gần hêt, ông chủ liền tin ngay, còn đặc biệt gửi tôi đi bồi dưỡng. Tôi cũng túng tiền, cộng thêm thời gian làm tương đối linh động, nên ở lại đó làm, khi làm khi không cũng kéo dài được hơn sáu năm. Sau đó tôi nghỉ việc, chuyển sang học yoga, ông chủ quán ấy nhiều khi cần người gấp nên gọi tôi đến giúp.”
“Đó là quán Tây hôm nay à?”
“Đúng. Quán Tây sạch sẽ, trong đó lại có máy lạnh, tiền lương cũng cao”, anh nói. “Hơn nữa, tôi bị dị ứng hạt tiêu, không làm ở mấy quán ăn Trung Quốc được.”
Thái Hồng quay sang liếc nhìn anh một cái, cười: “Thế anh là… đầu bếp cấp mấy rồi?”
“Cao cấp.”
Thái Hồng há hốc miệng: “Cao cấp? Thật hay đùa vậy?”
“Tôi không gạt cô, tôi có chứng nhận”, anh nói. “Con người tôi đặc biệt có tài trong khoản thi cử.”
“Nhưng mà…” Thái Hồng cắn môi, cuối cùng hỏi: “Anh làm thêm nhiều như thế thì làm sao có thời gian để học chứ?”
“Thời gian đúng là không đủ, nhưng mà năng suất làm việc của tôi cao”, anh nói. “Tranh thủ thời gian còn lại là được rồi.”
“Thế anh ngủ có đủ giấc không?”
“Đủ.”
“Hàng ngày anh dậy lúc mấy giờ?”
“Năm giờ.”
Năm giờ sáng? Thái Hồng sửng sốt. Cô chưa bao giờ dậy sớm như thế. Bảy giờ bảo cô dậy đã là chuyện cực khổ lắm rồi. Nếu cô như Quý Hoàng, phải làm thêm trong suốt thời gian dài như thế, tốt nghiệp được hay không chắc chắn cũng là vấn đề, đạt được thành tích ưu tú thì càng là chuyện không tưởng. Cô không khỏi bùi ngùi, học vấn không phải là thứ tự dưng rơi từ trên trời xuống, tất cả đều phải góp nhặt từng chút, từng chút mới có được. Con nhà nghèo quả là không dễ dàng gì, đừng có thấy người ta giỏi giang mà nghĩ thành công là chuyện đương nhiên, đó đều là kết quả được đánh đổi từ việc chịu cực khổ mới giành được.
“Này!”, cô nhìn xung quanh, bỗng hỏi: “Chúng ta đi đến đâu rồi? Sao con đường này càng đi càng tối vậy, đến năm ngón tay cũng sắp không nhìn thấy rồi.”
“Tối sao?” Quý Hoàng khẽ nói. “Tôi chẳng thấy tối chút nào.”
“Thực ra ban nãy… chúng ta không cần thiết phải rẽ vào đây, con hẻm này cũng chẳng gần hơn bao nhiêu.”
“Thật sao?”
“Tối quá đi mất!” Cô bất giác dừng bước, càng nghĩ càng thấy sợ, giọng run run. “Chúng ta quay lại đi.”
“Có tôi ở đây, cô sợ cái gì?” Quý Hoàng xoay người lại, nhìn thẳng vào cô.
Trong thoáng chốc, khoảng cách giữa hai người bỗng rất gần. Thái Hồng chỉ biết rằng sau lưng anh có một thân cây, phía trước là con đường, bên cạnh có lẽ là một vườn hoa. Cô thầm nghĩ, cái tôi sợ chính là anh đấy!
Dòng suy nghĩ kia vẫn chưa kịp biến mất, đôi tay của Quý Hoàng đã choàng qua phía sau bờ eo thon của cô, kéo cả người cô vào lòng: “Thế này… có phải cô càng thấy sợ hơn không?”
Thái Hồng cựa quậy nhưng không thoát ra được, cô ngẩng lên, mặt đỏ bừng: “Anh…”
Cô muốn hỏi, anh muốn làm gì hả? Chợt nghĩ lại, thế chẳng phải là hỏi thừa sao? Còn chưa kịp nghĩ ra cách để đối phó, Quý Hoàng đã cúi xuống, làn hơi nóng hổi phả vào cổ cô, Thái Hồng bỗng nói: “Đợi đã!”
Anh dừng lại.
“Quý Hoàng, hãy nhìn tôi!”
Anh chăm chú nhìn cô, không những không xấu hổ, ngại ngùng mà vẻ mặt còn tỉnh bơ.
“Nếu anh có thể đoán được trong đầu tôi hiện giờ đang nghĩ gì, thì có thể hôn tôi.” Thái độ của anh đã kích thích cô. “Nếu không đoán được, miễn bàn!”
Ánh mắt anh trông rất kỳ quái, cảm xúc trên mặt vẫn không có bất kỳ sự thay đổi nào: “Cho tôi đoán ba lần, được không?”
“Không được, chỉ một lần thôi.” Thái Hồng nhìn anh, vẻ khiêu khích. “Chỉ một lần.”
“Được thôi.”
Tuy nói vậy, nhưng chóp mũi của anh đã chạm vào chóp mũi của cô, trán anh cũng khẽ cọ vào trán cô. Mùi hương trên người anh ngọt ngào, dễ chịu…
Sau đó, anh khẽ thốt ra một từ: “Bad faith.”
Cô “ồ” lên một tiếng, rồi bỗng đưa tay ôm lấy mặt anh, trao nụ hôn say đắm.






Thì ra nụ hôn đầu có cảm giác như thế này!
Thái Hồng lâng lâng. Cô đã xem nhiều bộ phim của Hollywood, cũng từng tìm hiểu các cách hôn khác nhau nhưng tiếc là cô chưa được thử bao giờ. Khi tình huống thực sự xảy ra thì cô lại lóng nga lóng ngóng, rõ ràng người chủ động là cô nhưng trông cô lại như đang bập bõm, vẫy vùng trong vòng tay ôm của Quý Hoàng. May mà cả hai đều rất kiềm chế, không hề có chút thô bạo, điên cuồng. Nụ hôn nồng sâu, chậm rãi, dịu dàng và cũng không vượt quá giới hạn. Dù sao cũng là lần đầu tiên, cả hai người đều biết dừng lại đúng lúc, dè dặt, thận trọng. Chỉ là con tim của Thái Hồng không sao bình tĩnh được, trống ngực đập thình thịch liên hồi. Nếu không phải Quý Hoàng ôm ghì cô trong tay, có lẽ cô đã ngã nhoài vì hồi hộp.
Một lúc sau, anh buông cô ra. Thái Hồng cúi đầu bước về phía trước, mặt mày nóng ran, bước chân chậm rãi và dè dặt, ngượng nghịu, rụt rè y như nàng dâu nhỏ theo chồng về nhà.
Anh phải đứng lại đợi cô. Sau đó rất tự nhiên, anh đưa tay