XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/941 lượt.

hỉ là thầy dạy yoga, sao lại có thể nhìn ra nhân phẩm của người ta thế?”
“Thầy ấy không bao giờ cười, nhưng rất hài hước. Có thể thấy thầy ấy rất nghèo nhưng rất có chí khí. Em nói đó là giảng viên đại học anh cũng chẳng thấy làm lạ. Cách nói năng, phong thái, trình độ đều bày cả ra đó. Chỉ nói ngắn gọn một câu thôi, thầy ấy đúng là một vật phẩm của tinh hoa văn hóa.”
“Cực phẩm.” Tần Vị bổ sung.
“Sao em cảm thấy lời của hai anh còn ẩn ý gì đó?” Thái Hồng bất giác hỏi.
Tô Đông Lâm cười hì hì: “Tiêu rồi, anh bị “out” rồi. A Vị, giới thiệu một chút, người ban nãy chính là soul-mate của Thái Hồng. Cô nhóc này được mình dạy dỗ bấy nhiêu năm, mắt nhìn người không tồi. Nhưng mà Thái Hồng…” Anh nhìn cô đăm đăm, ánh mắt lắng sâu. “Tô Đông Lâm này sẽ không “out” một cách dễ dàng như thế đâu. Chỉ có thể nói, chiến tranh leo thang rồi.”
Thái Hồng uống một ngụm cà phê, lảng tránh ánh mắt của anh, từ tốn ăn một miếng bánh kem: “Đông Lâm anh sao lại có thể “out” được cơ chứ? Về căn bản là anh có “in” đâu mà đòi “out”, đúng không?”
“Tuy anh không hiểu mấy cái tự sự học mà em ra rả hằng ngày”, Tô Đông Lâm nói. “Nhưng em đúng là giỏi hư cấu nhỉ, xin hỏi anh mới từ Mỹ về hồi nào vậy hả?”
Mặt Thái Hồng thoắt xanh thoắt đỏ, quyết định nói thật: “Xin lỗi, em sợ anh ấy hiểu lầm. Em thích anh ấy, cho nên… đành để anh chịu ấm ức “hư cấu” một chút vậy.”
“Hư cấu?” Tô Đông Lâm bật cười, không kiềm chế được vỗ tay hai cái. “Thái Hồng, em thú vị nhỉ! Em có biết tại sao ban nãy em lại lúng túng như thế không?”
“Không biết, xin được chỉ giáo…”
“Bời vì anh ta nghèo đến mức khiến em cảm thấy không quen, đúng chứ?” Bỗng chốc, nụ cười của Tô Đông Lâm biến thành một con dao sắc lẹm. “Cái này em phải học cách thích ứng đi. Phải biết rằng, người bị hư cấu không phải anh, mà chính là thầy Quý của em đấy. Những chỗ em không biết, em đều dùng hư cấu để bổ sung vào… Đó là cái tài của em đấy.”
“Ơ này, Đông Lâm, anh là Lâm muội muội chăng?” Thái Hồng quắc mắt nhìn anh. “Chẳng lẽ anh thật sự là Đại Ngọc, mỗi ngày không móc mỉa em vài câu sẽ là khó ở sao hả?”






Bữa ăn Tây trông có vẻ đơn giản ấy ngốn mất hai nghìn ba trăm tệ của Thái Hồng, ai bảo cô cứ giành trả tiền làm gì! Tuy biết hai nghìn tệ đã là chi phí thấp nhất rồi, nhưng khi thanh toán cô vẫn có cảm giác như bị người ta chém một nhát, đau đến tê tái.
Tiền lương một tháng thế là đi tong! Thái Hồng gào khóc trong lòng, cái đám thiếu gia lắm tiền này, thực sự là chơi không nổi với bọn họ mà…
Bước ra cửa, gió giật mạnh, mưa như trút nước.
Thành phố này có nhiều kênh, hồ, khí hậu mưa nắng thất thường. Giữa cơn mưa nặng hạt, những tòa nhà đứng sừng sững kia tựa như những thân dừa trên đảo hoang, khẽ lắc lư trong mắt người qua đường. Con đường được gột rửa bởi nước mưa, như bị lột bỏ lớp áo bên ngoài, bốc lên mùi hơi đất ẩm.
Thái Hồng hít một hơi thật sâu.
Sau đó hai người cùng nói: “Dân khoa Văn đúng là lười, từ việc đặt tên thuật ngữ có thể thấy được điều này.”
Tô Đông Lâm nói: “Em xem mấy thuật ngữ của bọn anh, “công suất TDP”, “dung lượng L2 cache”, thật rõ ràng, dễ hiểu biết bao.”
“Đúng đấy.” Tần Vị cũng tung hứng theo. “Thuật ngữ của bên tôi cũng hay lắm đấy, “độ lồi trái phiếu”, “tỷ lệ tự bảo hiểm”, so với mấy cái trước, sau, mới, cũ gì đó của cô hay ho hơn nhiều.”
“Chứ còn gì nữa. Em nghĩ Marx mới, Marx cũ có thể lừa được bọn anh sao? Đừng có hòng!” Tô Đông Lâm nói. “Em nghĩ anh không biết tư tưởng Marx – Lenin sao? Anh còn không biết thầy Quý có giải được phương trình bậc hai hay không cơ!” Anh khịt khịt mũi tỏ vẻ khinh bỉ.
Thái Hồng trợn mắt nhìn trời, lườm hai người một cái: “Hai anh đi vui vẻ, em không tiễn.”
“Mưa to thế này em về bằng cách nào?” Tô Đông Lâm hỏi. “Vấn đề học thuật thì gọi điện nói cũng được mà.”
“Em thích thảo luận trực tiếp cơ. Lát nữa em ngồi taxi về, chuyện Hàn Thanh nhờ anh nhé!”
Quay lại đại sảnh của khách sạn, Thái Hồng hỏi thăm nhân viên ở đó về thời gian làm việc của Quý Hoàng.
“Đầu bếp Quý mười một giờ tan ca, còn hai tiếng nữa. Cô định đợi thật sao? Trong đó hơi bận, có chuyện gì tôi có thể chuyển lời giúp cô.” Anh nhân viên để đầu húi cua, thái độ rất nhiệt tình,
Đầu bếp Quý?
Thái Hồng thoáng sững người, nhất thời không quen với cách xưng hô này: “Không có gì, đừng quấy rầy anh ấy làm việc. Tôi ngồi đây xem tạp chí đợi anh ấy là được rồi.”
Cuối cùng thì cũng nhắn được cho anh một câu, một tiếng sau Quý Hoàng đi ra, đã thay trang phục thường ngày, hình như anh vừa rửa mặt xong, tóc trên trán còn ướt.
Trong thoáng chốc, anh lại quay về là thầy Quý mà cô quen thuộc, áo sơ mi trắng, quần jean, đôi giày không mới không cũ nhưng được giặt sạch sẽ. Thái Hồng nghĩ bụng, anh thầy Quý này, khi mặc áo thun bó sát thì là thầy dạy yoga, lúc đội chiếc mũ trắng lại là đầu bếp, trong tay cầm bút viết liền trở thành giáo sư, học giả… Thiên biến vạn hóa, thôi thì sửa tên gọi là “Transformer” luôn cho rồi!
“Hi, Thái Hồng!” Giọ