Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/950 lượt.

y đều rất sạch sẽ, ngăn nắp. Sàn nhà không một hạt bụi, mặt bàn sáng loáng như gương, tựa như muốn dùng sự sạch sẽ, bóng bẩy hòng cứu vãn nét cũ kỹ, già cỗi của ngôi nhà. Kỳ lạ là, một không gian nhỏ hẹp thế này lại không có vẻ chật chội, bởi trong nhà Thái Hồng có lắp rất nhiều gương. Thái Hồng đã từng vì chuyện này mà kháng nghị kịch liệt với Lý Minh Châu, những tấm gương khiến cô cảm thấy như mất đi sự riêng tư, và mất đi cảm giác chân thật. Minh Châu cười khẩy: “Cảm giác chân thật có ích gì? Cái mà ngôi nhà này thiếu là không gian.”
Mỗi lần bước vào nhà, một cảm giác áy náy không tên lại trỗi dậy trong lòng Thái Hồng. Suốt bao năm nay, cha mẹ cô dùng đồng lương ít ỏi của mình để chèo chống cho cái nhà này. Còn cô, tuy đã trưởng thành, nhưng tiền lương giáo viên chỉ như hạt muối bỏ biển, và vẫn phải tiếp tục đối diện với ngôi nhà cũ kỹ, già cỗi này.
“Cha về chưa mẹ?” Cô vừa hỏi vừa đi vào phòng ngủ, mang hoa hồng cắm vào lọ rồi đi lấy nước. Vừa ngoảnh đầu, chợt phát hiện Minh Châu đã bước vào phòng từ lúc nào, đang ngồi trên chiếc ghế cạnh đầu giường.
Chiếc ghế đó là đồ nội thất đắt tiền nhất trong nhà cô, bằng gỗ lim, nghe nói là đồ dùng trong các vương phủ từ cuối đời Thanh, cũng là của hồi môn của Minh Châu. Bà không dám đặt nó ở phòng khách, vì sợ khách khứa đến ngồi làm hư mất, nên trước giờ đều đặt trong phòng ngủ của Thái Hồng.
Hằng năm, đến ngày sinh của ông ngoại Thái Hồng, Lý Minh Châu lại tỉ mẩn dùng sơn dầu quét lại chiếc ghế một lượt với thái độ thành kính, miệng lầm rầm thủ thỉ, như đang trò chuyện với linh hồn ông ngoại cô.
“Con không biết ông ngoại con thương mẹ thế nào đâu. Nếu ông còn sống, cũng không biết ông sẽ cưng chiều con đến nhường nào”, Minh Châu nói. “Thời đó, hơn nửa phố Huệ Tây là của Lý gia ấy chứ.”
Đây là câu nói mà Hà Đại Lộ cảm thấy chướng tai nhất: “Con xem mẹ con kìa! Người ta là hồi tưởng quá khứ cay đắng để nhớ đến sự ngọt ngào hôm nay, còn bà ấy thì ngược lại, cứ hồi tưởng quá khứ ngọt ngào để chống chọi với nỗi đắng cay hiện tại. Kết quả thì sao? Kẻ ngọt ngào thì càng thấy ngọt ngào hơn, người đắng cay thì lại càng đắng cay hơn. Công nhân quê mùa thì sao nào? Năm xưa cha là cá nhân tiên tiến trong xưởng, các cô gái theo đuổi cha xếp cả hàng dài. Mẹ con ấy hả? Suốt ngày chỉ nhớ cái thân phận đại tiểu thư của gia cấp tư sản.”
Chiếc ghế đó được Lý Minh Chây tôn thờ như thánh thần, Thái Hồng cũng chẳng mấy khi dám ngồi vào, tựa như ngồi xuống đó không phải là ngồi trên ghế, mà là ngồi trên đầu gối của ông ngoại, nên ngày thường cũng chỉ dùng nó để vắt quần áo.






Buổi sáng, Thái Hồng đến văn phòng điền vài tờ đơn, rồi quay về chấm bài suốt một tiếng đồng hồ. Cô đang định đi pha trà, không ngờ bị đàn chị Dương Thái Văn tóm được.
Thái Văn học trên cô năm khóa, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ được điều đi giảng dạy ở một trường đại học khác trong thành phố. Hiện nay đang cố gắng phấn đấu vì học vị phó giáo sư.
Bởi vì cách nhau đến mấy khóa, tình cảm cũng không đến mức gọi là thân thiết, nhưng vì đều là học trò của Quan Diệp nên hai người thi thoảng cũng gặp nhau. Khi tốt nghiệp, Thái Hồng vì sợ không được ở lại trường nên cũng từng đến trường của Thái Văn tham gia vài hoạt động. Thái Văn cũng từng đưa ra nhiều ý kiến hay để giúp đỡ cô. Được Thái Văn giúp đỡ nên mỗi lần gặp chị, Thái Hồng đều nhiệt tình chạy đến chào hỏi. Mới hàn huyên được vài câu, khi hỏi về tình hình gần đây, Thái Văn bắt đầu oán thán: “Áp lực kinh khủng, phải phát biểu đến n bài báo cáo, đến chết mất thôi! Em xem này, tóc chị còn được mấy sợi đâu hả?”
Thái Hồng bật cười.
Thái Văn nói tiếp: “Thái Hồng, hôm nay có cuộc hội thảo, chị phải báo cáo ở đó, em đến nghe chút nhé, cùng lắm chỉ nửa tiếng thôi.”
Đúng là đến thật nhỉ? Thái Hồng thầm nghĩ, mặt bỗng nóng ran, tim đập thình thịch.
Những bài phát biểu trong hội nghị đều rất khô khan. Có rất nhiều bài về mảng thơ ca mà trong đó có không ít là khảo chứng. Có đề tài rộng vô cùng, cái gì như: “Diễn biến của phong cách thơ ca khu vực Đông Nam”… Thái Hồng nghe chán đến mức chỉ muốn ngoác miệng ra ngáp. Cô tưởng bài báo cáo của Dương Thái Văn sẽ thú vị hơn chút, ai dè cũng chỉ là chém gió, trên Power Point trưng ra một đống hình ảnh, nhìn hoa cả mắt, có vẻ như chỉ là bỏ vào cho đủ số. Quả nhiên, vừa mới báo cáo xong đã bị một đàn anh họ Tôn công kích: “Cô Dương, tôi muốn chỉ ra hai sai sót trong phần dẫn chứng trong bài báo cáo của cô, cả hai đều là lỗi về tên sách. Chữ “trở” trong Ngũ tạp trở là ghép từ chữ “nhân” và “thư”, không phải chữ “tổ” của từ “tổ chức”. Còn nữa, là Canh Tỵ biên, chứ không phải Canh kỷ biên.”
Đây chính là lỗi sai mà mọi người thường nói, là sai sót mà một người làm nghiên cứu không nên mắc phải nhất.
Nét mặt của Dương Thái Văn thoáng sầm lại, pha chút căng thẳng. Nhưng lúc này, dù có căng thẳng đến đâu cũng phải cố giữ vững lập trường của mình: “Tôi đã đối chiếu dẫn chứng rồi, chắc chắn là không sai. Thầy Tôn nói như thế liệu có chứng cứ nào không


Ring ring