Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/958 lượt.

?”
“Đây là kiến thức thường thức trong văn học cổ. Nếu cô Dương không tin thì cứ đi tra Từ Nguyên.”
Trông thấy vẻ lúng túng của Dương Thái Văn, hắn càng víu chặt không buông: “Dù cô Dương chưa tra qua Từ Nguyên, không kiểm tra tên sách, chắc cũng biết chữ “trở” trong Dậu dương tạp trở viết sao chứ hả?”
Dương Thái Văn khẽ cắn môi.
Thái Hồng giơ tay: “Tôi có thể thay cô Dương bổ sung một chút không?”
“Đương nhiên là được.”
Thái Hồng nói: “Người ta nói quá tin sách để rồi bị ràng buộc, chẳng bằng không dùng sách thì hơn. Ta không thể hoàn toàn tin vào Từ Nguyên được, trong đó có không ít sai sót.”
“Ý cô là…”, thầy Tôn cười nhạt. “Chúng ta không nên tin tưởng vào bộ từ điển uy tín này?”
“Chữ “tổ” với bộ giảo ti cũng có khả năng chứ!” “Tổ” có nghĩa là “dây lụa”, nó có thể có đủ loại màu sắc, cho nên từ “hoa mỹ” thời cổ cũng được gọi là “tổ mỹ”. Ngũ tạp tổ có thể giải thích là sợi dây lụa năm màu, như thế có thể lắm chứ?”
“Cô có chứng cứ không?”
“Quyển anh nói là Dậu dương tạp trở, nhưng cũng có Tam tài tạp tổ và Lưu tử tạp tổ đấy chứ. Hai quyển sách sau đều là “tổ” trong từ “tổ chức”.
“Trong sách của Hồ Sĩ Doanh và Tôn Khải Đệ đều viết là Ngũ tạp trở, chứ không phải “tổ” của từ “tổ chức”, chẳng lẽ chuyên gia cũng sai sao?”
“Dù là chuyên gia cũng không thể hoàn toàn tin tưởng hết. Trong Minh sử ghi là Ngũ tạp tổ, chẳng lẽ Minh sử cũng sai sao?”
“Nhưng mà…” Người đó nhất thời cứng lưỡi.
“Rốt cuộc là chữ “tổ” hay chữ “trở”, tôi nghĩ phải xem chủ ý của tác giả như thế nào, điều này thì phải tra lời tựa mà bản thân tác giả viết rồi mới có thể quyết định được.” Thái Hồng khẽ cười. “Thầy Tôn, thầy nghĩ sao?”
“Được thôi, tạm thời bỏ qua không bàn Ngũ tạp trở nữa.” Nét mặt của thầy Tôn thoáng đờ ra, giọng điệu đã có phần dịu xuống. “Nói Canh Tỵ biên thành Canh kỷ biên liệu có quá nhầm lẫn không? Đến giờ, tên sách mà tôi xem qua dù bằng chữ giản thể hay phồn thể đều là Canh Tỵ biên.”
Giúp người thì giúp cho trót, tiễn Phật tiễn tới tận Tây Thiên. Thái Hồng lướt mắt nhìn quanh những thầy cô tham gia hội nghị, trừ Quý Hoàng ra, không có nhân vật nặng ký nào ở đây, đâm lao thì phải theo lao, cô liều luôn, kiên trì đến cùng: “Điều đó cũng chưa chắc. Thầy Tôn, thầy cũng biết thuật khắc thời Minh rất qua loa, sơ sài. Trong rất nhiều sách, các chữ “kỷ”, “dị”, “tỵ” không có phân biệt, tất cả đều khắc thành chữ “tỵ”, không phân biệt độ dài, ngắn của các nét sổ, ngang, móc. Không tin thầy có thể xem bản khắc Tình sử của Phùng Mộng Long, cả ba chữ này đều y như nhau. Cho nên, dù tên là Canh Tỵ biên, thì cũng có khả năng là chỉ Canh kỷ biên, người đương thời khi đọc sẽ dựa vào ngữ cảnh mà hiểu. Đến khi chuyển đổi chữ phồn thể sang giản thể thì nảy sinh vấn đề, thế là chuyển tất cả những chữ đó thành chữ “tỵ”…”
Anh thầy họ Tôn tỏ thái độ không tán đồng: “Những lời giải thích này không đủ thuyết phục. Các bản khắc từ đời Thanh, nhất là bản quan khắc, cả ba chữ này đã được phân rõ ra rồi. Ban nãy cô có nhắc đến Minh sử, trong Minh sử cũng viết là Canh tỵ biên. Minh sử chẳng lẽ lại sai sao? Huống chi tác giả còn viết thêm phần kế tiếp tên là Tục tỵ biên. Nếu theo như cô nói thì phải gọi là Tục kỷ biên mới đúng.”
Thái Hồng cứng họng, thầm mắng bản thân, rõ là vớ vẩn, tự dưng nhắc đến Minh sử làm cái gì?
“Nó cũng có thể được gọi là Tục kỷ biên lắm chứ”, Thái Hồng cố chống chế. “Chẳng qua là để đỡ phiền nên người ta khắc thành chữ “tỵ” mà thôi.”
“Thực ra…” Dương Thái Văn đột ngột chen ngang, đưa ra chứng cớ mới. “Dựa vào năm biên tập quyển Canh kỷ biên, nó viết về những chuyện xảy ra từ năm Canh ngọ đến năm Kỷ Mão, gọi là “Canh kỷ” sẽ hợp lý hơn.”
Anh thầy Tôn phản bác lại: “Niên đại đó chỉ là do người khảo cứu căn cứ vào những sự kiện lớn có trong sách mà suy luận ra, tác giả không hề giải thích, cũng không nói việc đặt tên quyển sách này có liên quan đến năm hoàn thành. Huống chi, hai năm sau Kỷ Mão chính là Tân Tỵ nên cũng có thể gọi là Canh tỵ biên mà.”
“Cho dù là như thế, nếu dựa vào thiên can mà tính, nó phải được đặt tên là Canh tân biên, sao lại gọi là Canh tỵ biên được chứ?” Dương Thái Văn vặn lại.
Cũng như mọi khi, nếu không có chứng cứ chắc chắn nào được đưa ra, những cuộc tranh luận thế này có thể kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Chuyện những nhà nghiên cứu văn học cổ vì một luận điểm mà tranh cãi suốt mấy trăm năm trời, hoặc viết mấy trăm quyển sách cũng chẳng phải là chuyện hiếm. Người chủ trì lại bắt đầu lên tiếng giảng hòa theo lối ba phải, nói đã đến giờ giải lao, ban tổ chức có chuẩn bị trà bánh, mời mọi người thưởng thức v.v…
Đây mới là tiết mục Thái Hồng ưa thích nhất. Cô rót một tách trà xanh, lấy một chiếc bánh kem nhỏ, đang ngó nghiêng tìm người quen, Dương Thái Văn chạy đến chỗ cô: “Em thân yêu! Cảm ơn em hôm nay đã cứu chị một bàn thua trông thấy!”
“May mà em có học môn Cổ tịch phiên bản học, không ngờ lại có ích đúng lúc này. Mà này, rốt cuộc chị sử dụng tài liệu của bên nào vậy?”
Thái Văn giậm chân: “Ngượng chết đi được, lúc viết bài luận này