Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/954 lượt.

ồng gật đầu. Tục ngữ có câu “có bột mới gột nên hồ”. Trường F là nơi như thế nào, đằng sau Hà Thái Hồng có ô dù gì? Nếu như không phải nhờ hai bài luận mà cô đã phải chỉnh sửa đến mấy chục lần đó thì sao có thể hạ gục quần hùng để được giữ lại trường chứ?
“Quý Hoàng rất thích bài luận của cô, có buổi hội thảo cậu ta còn nhắc cô trước mặt tôi nữa đấy.” Phùng Kiếm Đông nói tiếp.
“Thật sao?” Thái Hồng nở nụ cười rạng rỡ trên môi. “Anh ấy nhắc đến khi nào thế?”
“Hình như là năm ngoái. Lúc đó chắc cô còn chưa tốt nghiệp, đúng không? Quý Hoàng?”
Ra là… như vậy.
“Khụ khụ”, Quý Hoàng đưa chiếc cốc ra, đánh trống lảng. “Nếu hai người không phiền, tôi đi rót thêm nước. Đúng rồi, cô Hà, có phải cũng sắp đến giờ cô đi coi thi rồi không?”
Thái Hồng liền đi theo Quý Hoàng ra tận cửa, chậm rãi đi về phía khu giảng đường.
“Anh thân giáo sư Phùng đó lắm à?” Cô hỏi
“Đúng, người ấy là học trò của sư huynh anh. Em cũng biết đấy, số học trò mà thầy anh hướng dẫn đếm trên đầu ngón tay, sư huynh anh còn lớn hơn Quan Diệp đến mấy tuổi đấy.” Anh nói.
“Quý Hoàng…” Thái Hồng lấy hết dũng khí, hỏi: “Anh… thích bài luận văn đó thật sao?”
“Đúng, rất thích.”
“Là bài nào? Em viết tổng cộng hai bài.”
“Cả hai bài anh đều thích.”
“Trước… trước khi quen biết em?” Cô truy hỏi.
“Không được sao?” Anh nói. “Người quân tử lấy văn để tụ tập bạn hữu mà.”
“Thế vì sao anh lại đem bài em viết ném vào sọt rác chứ?”
“Được rồi, nói anh nghe đi, hai bài luận đó em sửa bao nhiêu lần?”
“Chắc cũng mấy chục lần…”
“Còn bài này?”
“Chẳng phải đang chờ anh giúp em sửa đó sao?”
“Chỉnh sửa thêm vài lần chắc chắn sẽ hay thôi. Đúng không nào?”
“Quý Hoàng, em cảm thấy con người anh rất kỳ lạ.”
“Vì sao?”
“Nếu anh ngưỡng mộ em thì cứ nói thẳng ra đi, em cũng đâu phải không thể tiếp nhận lời khen tặng của anh.”
“…”
Hai người đã đến phòng học.
Thái Hồng cần mẫn làm những công việc của một trợ giảng, đánh số báo danh, phát đề thi, đi kiểm tra từng dãy bàn một xem sinh viên có đem thứ không nên đem vào phòng thi hay không… Giờ thi bắt đầu, cả giảng đường trong phút chốc chìm vào im lặng.
Cô đi xuống phía cuối giảng đường tìm ghế trống ngồi, tiện tay lấy đề thi ra xem thử. Câu hỏi mà Quý Hoàng đưa ra không nhiều, chỉ có ba câu, nhưng đều không dễ trả lời. Cô tin rằng trong thời gian ngắn không có sinh viên nào có thể tìm ra câu trả lời.
Đó cũng chính là phương pháp thi mà Thái Hồng ưa thích, giúp người chấm bài có thể linh động chứ không bị gò bó vào khuôn mẫu. Cô biết rằng tất cả sinh viên sẽ vắt óc suy nghĩ để viết đầy tờ giấy thi, nhưng rốt cuộc trả lời được bao nhiêu thì không ai biết chắc. Nói cách khác là, những câu hỏi khó sẽ khiến sinh viên cảm thấy mình thi rất tệ, từ đó ít kỳ vọng vào điểm số, nếu cho điểm ở mức bình thường hoặc thậm chí hơi thấp thì sinh viên cũng sẽ không kêu ca, oán trách.
Nhưng mà Quý Hoàng, anh không sợ sinh viên bị đánh giá sao?
Cô uống một ngụm nước, nheo mắt lại quan sát Quý Hoàng đang ngồi trên bục giảng. Anh cũng chẳng nghiêm túc coi thi mà đang đọc một quyển sách. Thỉnh thoảng đưa mắt lướt nhìn sinh viên bên dưới, nhưng cũng chẳng ai dám quay cóp, vì đã có Thái Hồng đứng phía cuối coi rồi.
Sắp hết giờ, Quý Hoàng bước đến trước mặt Thái Hồng, đưa cho cô một mảnh giấy: “Cô Hà, nếu cô rảnh rỗi không có việc gì làm thì tôi cho cô một câu hỏi nhé!”
“…” Thái Hồng tròn mắt nhìn anh, thầm nghĩ, anh Quý à, anh định giở trò gì đây hả?
Quý Hoàng nghiêm túc nói: “Chỉ một câu thôi, không khó, dạng trắc nghiệm.”
“Ồ?”
Anh quay gót rời đi, đứng ở dãy đầu để coi thi.
Thái Hồng mở tờ giấy ra, trên đó đúng là chỉ có một câu hỏi duy nhất, được viết tay.
“Hà Thái Hồng, cô có yêu Quý Hoàng không? (Xin đánh dấu vào câu trả lời đúng.)
“A: yêu, B: yêu.”
Thái Hồng viết xong đáp án, tiếng chuông báo hết giờ reo lên.
Cô ngồi ở phía sau, nhìn Quý Hoàng đang đi thu bài, từng người, từng người một, cuối cùng anh bước đến trước mặt cô.
“Cô Hà, nộp bài thôi.”
“Đây.” Cô đưa bài thi cho anh, cử chỉ rất hào phóng.
Đọc xong, Quý Hoàng khẽ mỉm cười.
“Woa, thầy Quý, anh cười rồi.” Hai tay Thái Hồng chống cằm, mắt chớp chớp nhìn anh.
Đâu chỉ có cười, dáng vẻ Quý Hoàng còn có chút lúng túng, ngượng ngùng.
“Uhm, trả lời rất hay. Thực ra thì… đánh dấu vào một câu trả lời là đủ rồi.” Sau đó, anh khẽ vỗ vỗ vào đầu cô, nói: “Đi, đến nhà hàng, anh mời em ăn cơm.”
Trên đường đi, Thái Hồng nói: “Không cần đến nhà hàng đâu, đến căng tin là được rồi. Cả tuần nay có nhân viên của sở vệ sinh đến kiểm tra nên bên căng tin nấu thức ăn phải nói là ngon tuyệt!”
Quý Hoàng không đáp, mà dẫn cô lên thằng tầng hai.
Sau khi ngồi xuống, anh nói: “Muốn ăn gì, em cứ gọi.”
Thái Hồng thầm khen, anh chàng này nghèo thì nghèo thật nhưng cũng phong độ đấy chứ! Cô không giả vờ khách sáo nữa, cầm thực đơn lật ra xem, nói: “Em ăn chay, vì dạo này đang ăn kiêng. Anh thấy gỏi mướp đắng thế nào? Thế thì gỏi mướp đắng, thịt xào rau cần, canh mướp, thế thì hai người ă