Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/959 lượt.

chị đang được cử đi học ở Hồng Kông, dùng tài liệu của Đài Loan. Chị cũng chẳng phải chuyên gia khảo cứu, đâu biết tên sách của Đài Loan khác với bản của Đại Lục đâu?”
“Em cũng có biết đâu. Hôm nào có thời gian rảnh, hai chị em mình nghiên cứu kỹ xem rốt cuộc là chữ nào!” Thái Hồng nhỏ giọng nói. “Hôm nay xem như tạm qua mặt được gã đó, mà chỉ một ví dụ thì luận điểm không được thành lập, điều hai chị em mình nói cũng chưa chắc đúng nhỉ?”
Dứt lời, cô đảo mắt nhìn quanh, thấy Quý Hoàng đang đứng nói chuyện với một thầy giáo cách đó không xa. Ánh mắt anh khẽ đưa lướt qua, thoáng dừng lại trên khuôn mặt cô. Anh vẫn như thế, không cười, nhưng ánh mắt phảng phất tia ấm áp.
Thái Hồng gật đầu chào anh.
“Em quen anh chàng Quý Hoàng đó à?” Dương Thái Văn hỏi.
Thái Hồng thoáng ngẩn người: “Anh ấy và em cùng khoa, đương nhiên biết rồi.”
“Phải nói là trong khoa Văn trường S, cậu ra không tầm thường đâu nhé! Nổi tiếng là chàng trai mặt lạnh, có học vấn uyên thâm, có thầy hướng dẫn là một trong những giáo sư nổi tiếng nhất, mà tính khí thì cũng rất lạ kỳ. Năm đó con gái hiệu trưởng trường S thích cậu ta, chủ động bày tỏ, vậy mà đến một nụ cười cậu ta cũng chẳng cho cô ấy. Nếu như không vì thế mà đắc tội với hiệu trưởng, chắc chắn cậu ta đã được giữ lại trường rồi, chứ làm gì mà đến chỗ này của chúng ta cơ chứ?”
“Ồ, ra là vậy à? Hóa ra anh ta cũng là một miếng mồi ngon đấy chứ nhỉ? Em không nhìn ra đấy, nhưng mà…” Thái Hồng tuy trong lòng rất kinh ngạc nhưng vẫn vờ tỏ ra bình thản. “Vì sao anh ấy không thích cười?”
“Anh chàng này có tuổi thơ bi thảm”, Dương Thái Văn thấp giọng nói. “Nghe đồn cha cậu ta mất sớm, gia cảnh cực kỳ khó khăn.”
Thái Hồng lườm chị một cái: “Ấy, kỳ lạ, sao chị lại biết nhiều như thế? Chị quen anh ta à?”
Thái Văn lắc đầu: “Ở khoa chị có một lão hồi sinh viên ở chung phòng ký túc với cậu ta. Gã thầy ấy ỷ nhà có chút tiền nên nhìn những người dưới quê lên tỉnh bằng nửa con mắt. Lão thường xuyên rủ một đám bạn bè đến ăn cơm ở quán ăn mà Quý Hoàng làm thêm, bảo Quý Hoàng chiết khấu cho lão, còn bảo cậu ta hầu rượu cả đám. Anh chàng Quý Hoàng này vẫn rất bình thản, trầm tĩnh, cư xử đúng mực. Không những đi ra rót rượu, còn hỏi bọn họ ăn uống có vừa ý hay không. Nghe nói khi cậu ta tốt nghiệp, có đến mấy trường tranh giành, cuối cùng vì nể mặt Quan Diệp nên cậu ta mới đến đây. Tuổi còn trẻ mà đã ra một cuốn sách chuyên ngành, nhận được sự đánh giá rất cao của giới học thuật. Em cứ chờ xem, chẳng mấy chốc mà học vị phó giáo sư sẽ được duyệt cho cậu ta cho xem.”
Ngay sau đó, Dương Thái Văn than thở: “Nhưng còn chị, học vị phó giáo sư của chị không biết bao giờ mới được duyệt đây? Trời ơi, chức danh này sao mà khó ăn quá vậy trời?”
Nghe xong, Thái Hồng đã rầu nay càng rầu thêm, thầm nghĩ, ít ra chị còn có cái mà hy vọng, còn em, đến học vị tiến sĩ còn chưa lấy được nữa là…
Tán gẫu vài câu, thấy Thái Văn rời đi, Quý Hoàng liền bước đến: “Chào!”
“Chào! Thầy Quý Hoàng cũng có hứng thú với văn học cổ ư?” Thái Hồng hỏi.
“Uhm. Anh thích tham gia hội thảo học thuật, có thể nắm bắt được xu hướng mới nhất.” Thoáng dừng lại, anh nói: “Ban nãy em lên “võ đài” đánh giúp bạn phải không?”
“Sao anh biết?” Thái Hồng khoanh tay trước ngực. “Võ đài học thuật, anh nghĩ dễ đánh lắm sao?”
“Ý tôi là, cô Hà đây tài năng xuất chúng khiến mọi người phải trầm trồ kinh ngạc, sự sùng bái của tôi đối với tài thao thao bất tuyệt của cô như sóng biển trào dâng vậy.”
Thái Hồng phì cười.
“Nếu em muốn “thêu hoa trên gấm”, anh sẽ cung cấp cho em một bằng chứng.”
“Hả?”
“Chữ “tổ” của Ngũ tạp tổ chính là chữ “tổ” trong từ “tổ chức”. Trong bài tự của quyển sách đó có giải thích.”
Thái Hồng ngẩn người: “Thế sao ban nãy anh không nói?”
“Có vài đàn anh khóa trên ngồi ở đó, từ đầu chí cuối chẳng ừ hử câu nào. Anh sợ người ta lại nói rằng, cả đám người tranh cãi suốt nửa buổi trời mà ngay đến bài tựa cũng chẳng chịu kiểm tra cho tử tế. Thái độ nghiên cứu học thuật cần phải nâng cao hơn nữa…”
“Ồ, anh đang móc mỉa em đấy à?”
“Không dám.” Anh nhìn cô, ánh mắt tràn ngập ý cười: “Đó là “buổi trình diễn” của em nên người tỏa sáng đương nhiên phải là em rồi. Có vấn đề gì thì “đóng cửa bảo nhau” là được.”
Thái Hồng nhìn anh, chợt cảm thấy sự ung dung, tao nhã của anh chàng này có chút vượt ngoài dự đoán của cô.
“Hi, Quý Hoàng…” Một ông thầy tự dưng xuất hiện bên cạnh hai người từ lúc nào không hay, người đó thấp, béo, mặc áo thun màu xanh lam, hai tay to, mặt mày hồng hào. “Đây có phải là cô giáo “Canh kỷ biên” ban nãy không?”
“Đây chính là cô Hà, Hà Thái Hồng.” Quý Hoàng đáp. “Xin giới thiệu, vị này là giáo sư Phùng Kiếm Đông bên khoa Văn của trường Đại học E, chuyên gia về tự sự học.”
Hai người bắt tay nhau.
Phùng Kiếm Đông nói: “Hà Thái Hồng… Tên này nghe quen quá. Uhm, nhớ ra rồi, năm ngoái cô có đăng hai bài trên tạp chí học thuật của trường, nội dung nói về nhà văn nữ thời Dân quốc, đúng không? Sau này được người khác trích dẫn cả bài viết làm tư liệu?”
Thái H