Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.
n là đủ rồi.” Cô thầm nghĩ, tổng cộng chắc chưa đến hai mươi đồng đâu nhỉ?
Quý Hoàng khẽ cau mày nhìn cô, không nói câu nào. Hồi lâu sau mới cất tiếng: “Chỉ đơn giản thế này thôi? Không phải em định tiết kiệm tiền cho anh đấy chứ?”
Ôi trời! Có lẽ cô đã làm bộ làm tịch hơi thái quá khiến anh nghi ngờ rồi chăng? Thái Hồng vội giải thích: “Không phải, không phải! Mấy hôm nay em thường phải đi ăn tiệc, anh cũng thấy rồi đó, ăn nhiều nên ngấy quá, nên em muốn ăn gì đó thanh đạm một chút. Mướp và mướp đắng đều là thức mà em thích.”
Anh quan sát nét mặt của cô, xác định những lời cô nói là thật mới gật đầu: “Cũng được, em thích là được rồi.”
Chẳng mấy chốc các món ăn được mang lên, hai người từ từ dùng cơm.
“Quý Hoàng, anh mới đến trường này, nên chắc không rành mấy chuyện chính trị trong khoa lắm nhỉ?” Thái Hồng hỏi.
“Không.”
“Trong khoa chúng ta có hai bè phái lớn, một nhóm đứng đầu là bí thư Trần Nhuệ Phong, với phó bí thư Triệu Thiết Thành là phụ tá, gọi là “nhóm Phong”. Còn một nhóm khác, được dẫn đầu bởi giáo sư Ngô Mỹ Điệp, gọi là “nhóm Điệp”. Nhóm Phong đại diện cho những người có thực lực trong giới học thuật, nắm giữ các chức danh, nhóm Điệp thì có trong tay các mối quan hệ, người chống lưng đằng sau là hiệu trưởng Tôn, nắm giữ nguồn phúc lợi của mọi người. Chẳng hạn như tòa nhà khang trang của khoa chúng ta bây giờ là do người của nhóm Điệp đi xin tài trợ. Trong trường nếu muốn tổ chức các hoạt động lớn hay xin tài trợ nguồn ngân sách lớn, nếu không có nhóm Điệp ra mặt thì hầu hết không thể thành công được. Anh mới chân ướt chân ráo vào làm, còn lạ nước lạ cái, tuyệt đối đừng có trêu “ong” ghẹo “bướm” đấy nhé!”
“Ồ”
Thấy anh không mấy mặng mà, Thái Hồng nói tiếp: “Nói như thế có lẽ đơn giản quá nên anh không hiểu, để em nói kỹ hơn cho anh nghe. Cô Quan vốn không thuộc bè phái nào hết, nhưng bởi vì cô bên nghiên cứu học thuật nên tất nhiên thân thiết với nhóm Phong hơn. Sau này xảy ra chuyện của Hạ Tiểu Cương, Ngô Mỹ Điệp lại thêm dầu vào lửa, làm chuyện ầm ĩ lên, khiến cô bị mất tư cách hướng dẫn tiến sĩ. Con giun xéo lắm cũng oằn, thế là cô Quan cũng trở thành người của nhóm Phong luôn.”
“Ồ.”
“Năm nay Trần Nhuệ Phong lại mời anh và em về, một người chính là sư đệ của cô Quan, một người là học trò cũ của cô, chính là nhằm mục đích tăng thêm sức mạnh về nhân lực trên cán cân quyền lực của nhóm Phong. Vậy nên chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể trở thành người của nhóm Phong thôi.”
“Ồ.” Quý Hoàng vẫn cặm cụi ăn cơm, không có ý kiến.
Thái Hồng ngượng ngùng nói: “Có lẽ anh không thích mấy đề tài chính trị này, chỉ là em lo anh không cẩn thận bị cuốn vào đó, trở thành vật hy sinh cho bọn họ mà thôi.”
Quý Hoàng bỗng ngẩng đầu lên, nhìn cô một lượt rồi nói: “Anh hỏi em một câu nhé, đối với em thì chính trị là gì?”
Thái Hồng chẳng buồn suy nghĩ, lập tức trả lời: “Quyền lực và kiểm soát.”
Quý Hoàng lắc đầu: “Anh không nghĩ như thế.”
“Vậy anh nghĩ thế nào?”
“Bản chất của chính trị là công việc quản lý quần chúng. Những điều em vừa nói ban nãy không phải chính trị, mà là âm mưu.” Anh lạnh nhạt nói. “Người làm nghiên cứu thì cứ chuyên tâm vào học vấn là được rồi.”
Trong phút chốc, Thái Hồng im lặng, mặt mày nóng ran. Cô liếc nhìn Quý Hoàng một cái, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và kiên định của anh, khiến cô như muốn run bần bật.
“Đừng nhìn em như thế!” Cô khẽ cắn môi. “Em chỉ hy vọng anh được an toàn ở nơi này, nếu có chuyện gì xảy ra cũng có thể bình an rút lui.”
Mặt anh vẫn lạnh tanh: “Sao? Em không có lòng tin vào anh đến thế cơ à?”
“Em… em không phải…” Không ngờ bị anh vặn lại như thế, trong cơn sửng sốt, Thái Hồng nhất thời cứng họng.
“Hay là em cảm thấy một thằng dân quê như anh không rành sự đời, nên cần em dạy bảo?”
“Không! Không! Anh đừng hiểu lầm mà… Em không có ý đó.”
Gương mặt lầm lì, hung dữ của anh khiến người ta phát sợ, Thái Hồng chỉ muốn mắng cho một trận. Thấy anh là người mới nên tôi mới nói cho anh biết, người khác tôi còn chẳng thèm đoái hoài ấy chứ! Quý Hoàng anh là gì mà lại có thái độ này với tôi chứ? Đây chẳng phải là làm ơn mắc oán rồi sao?
Bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên căng thẳng. Một lúc sau, sắc mặt Quý Hoàng mới dịu xuống, anh chỉ tay vào chiếc bát trước mặt cô, khẽ nói: “Nếu em còn không uống, canh mướp sẽ nguội mất đấy.”
“Em không muốn uống, anh uống một mình đi.” Thái Hồng dỗi.
“Em nói em thích ăn mướp…”
“Em thấy hơi khó chịu, em về trước đây.” Cô đứng phắt dậy.
Anh kéo tay cô lại: “Em giận rồi à?”
“Đúng đấy. Cảm ơn anh đã mời cơm. Tạm biệt!” Thái Hồng ném khăn ăn xuống bàn, quay gót bỏ đi.
Vừa đi cô vừa nghĩ, mẹ à, mẹ nói chẳng sai chút nào, gã Quý Hoàng này đúng là chẳng nên yêu mà!
Thái Hồng tức giận đùng đùng bước ra ngoài khuôn viên trường, di động bỗng đổ chuông. Là một số lạ, cô do dự không biết nên bắt máy hay không, nhưng chuông điện thoại reo không ngừng, cô đành nhấn nút nghe.
“Hi, Thá