Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.
mình đang chăm chú nhìn vào mặt cô ấy, nhưng đồng thời phải có thể liếc thấy vòng một của cô ta.”
“Ồ! Làm được như thế chắc khó lắm nhỉ!”
“Cho nên mới phải tập luyện.”
“Này, ý anh là sao hả?” Thái Hồng vội vàng đưa tay lên che ngực.
“Che gì mà che?” Đông Lâm bật cười. “Nhìn em mà anh còn phải tập luyện sao hả?”
Thái Hồng trợn mắt, nguýt anh một cái rõ dài: “Anh có biết hôm nay vì anh mà em đã mất trinh trong lời nói rồi không?”
“Thật sao?” Tô Đông Lâm nói, vẻ gian tà: “Làm sao mà mất trinh?”
“Có một chuyện chưa nói với anh, Quách Lợi Lợi tìm em để dò hỏi một vấn đề của anh.”
“Vấn đề gì?”
“Khuynh hướng giới tính của anh.”
“Cô ấy cảm thấy khuynh hướng giới tính của anh có vấn đề?”
“Đương nhiên không có vấn đề.” Thái Hồng nói. “Nhưng cô ấy truy cùng đuổi tận quá, thậm chí còn hỏi hai chúng ta đã làm… gì đó chưa nữa.”
“Trơ trẽn! Đê tiện!” Đông Lâm hừ một tiếng khinh miệt, thoáng dừng lại rồi hỏi tiếp: “Thế em trả lời thế nào?”
“Em nói hai chúng ta làm rồi.”
“Oái!”
“Anh kêu cái quỷ gì đấy hả?”
“Cô ấy hỏi là em liền trả lời, em là đồ ngốc à?” Tô Đông Lâm giận sôi máu. “Thôi, em đã giúp thì giúp cho trót, để chứng minh giới tính của anh hoàn toàn bình thường, em lấy anh luôn đi.”
“Ê, đừng có “được voi” rồi mà còn đả kích người ta, chính em giúp anh rồi đấy nhé!” Thái Hồng nói. “Anh và một người như em có gì gì đó, so với việc có gì gì đó với người khác có phải an toàn hơn nhiều không? Với cái miệng thích ba hoa chích chòe vủa Quách Lợi Lợi, chỉ một giây thôi là đã “thổi” những lời đó đến tai cha mẹ anh. Được rồi, nói nghe xem nào, rốt cuộc Quách Lợi Lợi đến tìm em làm gì? Giữa anh và Đông Vũ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Đông Lâm cúi đầu ngẫm nghĩ, đáp: “Gần đây Đông Vũ đầu tư không được thuận lợi, lại đúng đợt khủng hoảng tài chính, mấy khoản tiền lớn đều coi như nước chảy trôi sông. Mẹ anh tiếc tiền, cha anh trách anh ấy vô dụng, đã mấy lần nổi cáu với anh ấy, cũng chẳng chịu cho anh ấy tiền để chữa cháy. Đông Vũ lòng nóng như lửa đốt, chỉ còn cách tìm nguồn viện trợ bên ngoài, gần đây nghe nói qua lại rất thân mật với tiểu thư con của một đại gia trong giới bất động sản. Lợi Lợi sợ anh ấy vì tiền mà ly dị cô ấy nên đang chạy vạy khắp nơi để tìm cách cứu vãn. Em phải cẩn thận với cô gái này một chút. Trước khi sinh con trai thì rất bình thường, nhưng sau khi sinh con, hằng ngày bị hoang tưởng, cảm thấy có người muốn tranh giành tài sản với mình. Cha mẹ anh trước giờ có hơi thiên vị, con người anh trai lại nhạy cảm, Lợi Lợi cảm thấy bất mãn với họ… Nói chung là trong nhà loạn cả lên, đến anh cũng chẳng muốn về nữa. Thái Hồng, nhớ là phải tránh xa cô ta ra một chút, ả đàn bà này không đơn giản đâu. Anh trai anh muốn “chơi” cô ta chắc chắn không đơn giản. Cô ta đến tìm em, nếu như chứng minh được anh chơi bời trác táng, sẽ nói bóng gió cho cha anh biết, cha anh một khi tức giận, tự nhiên sẽ thay đổi cách nghĩ và để lại tài sản cho con cả. Nếu như chứng minh được rằng anh và em đang hẹn hò, cô ta cũng vui mừng. Một là đối với cô ta, em chỉ là một con ngốc, mọi sự đều dễ giải quyết. Hai là, từ em có thể thám thính được không ít chuyện của anh, đổi lại là người khác thì chẳng dễ dàng được như thế.”
“Em… em sao lại là con ngốc được chứ?” Thái Hồng tức giận nói. “Trình độ học vấn của em cao hơn cô ta nhiều!”
“EQ của em thấp, được chưa nào?”
“Sao EQ của em lại thấp chứ?”
“Ở ngay bên cạnh có hẳn một quý tộc độc thân em không cần, lại chạy đi tìm một anh thầy giáo đại học đi làm thêm ở khắp nơi…” Tô Đông Lâm cười. “Em đấu với gì mà chẳng được, sao lại cứ khăng khăng thích đối đầu với quy luật xã hội thế hả?”
“Được thôi, em không đấu với quy luật của xã hội, thế này đi…” Cô thoáng nhìn đồng hồ. “Cục Dân chính chắc vẫn còn mở cửa, đi nào, hai chúng ta đi đăng kí kết hôn!”
Tô Đông Lâm vội đưa tay bịt miệng cô: “Tiểu thư! Em giết anh luôn đi!”
Thái Hồng thở dài, ánh mắt đăm chiêu nhìn anh: “Đông Lâm, lúc nào anh mới là thực đây?”
Thấy anh ấp a ấp úng nửa ngày trời không nói được câu nào, cô vỗ vỗ vào vai anh: “Được rồi, không làm khó anh nữa. Quý Hoàng nói muốn uống canh, anh mau đi nấu.”
Tuy gia cảnh nhà Thái Hồng chỉ bình thường, nhưng cô cũng có tính khí công chúa chứ chẳng vừa. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nấu một bữa cơm hay động tay vào giặt một cái áo, cọ rửa nhà vệ sinh, ngay đến chăn màn trên giường mình cũng chẳng gấp gọn gàng được mấy lần, cùng lắm là phụ mẹ nhặt rau, quét nhà, lau bàn… Ấy vậy mà còn thường xuyên bị chê là làm không sạch. Nguyên nhân là bởi bệnh sạch sẽ của Lý Minh Châu đã quá đáng đến mức khiến người ta phải phẫn nộ, chẳng ai trong nhà là không chịu sự giày vò vì nó cả. Tấm kính trên cửa sổ phải bóng loáng, sàn nhà phải sạch bong không một hạt bụi, nền nhà vệ sinh phải trắng tinh, những chiếc đĩa đã rửa xong phải khô ráo, ga giường mỗi tuần thay một lần, tấm gương cách ngày lại lau một bận… Mấy chuyện này còn là chuyện nhỏ, mấy chuyện “lớn” đều rơi l