Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/981 lượt.

ù sao để thầy cô trong trường mẫu giáo trông Đa Đa mình còn yên tâm hơn so với việc để Hạ Phong trông con. Huống chi bây giờ tâm trạng anh ấy không tốt, động một tí là cáu bẳn rồi trút giận lên đầu con trai. Đa Đa vừa nhìn thấy anh ấy là sợ run lên.”
“Là nhà trẻ nào? Gần nhà cậu hả?”
“Cậu quên rồi à, trường đại học của bọn mình có nhà trẻ trực thuộc đấy thôi.” Hàn Thanh nói. “Hôm nay mình đã đi xem rồi, trang thiết bị ở đó rất tốt, mấy trường sư phạm mẫu giáo cũng thường gửi sinh viên đến thực tập. Hai cô dạy lớp mẫu giáo đều rất có kinh nghiệm, còn có rất nhiều thầy cô trẻ thực tập ở đó. Giáo viên nhiều lắm, môi trường cũng an toàn. Đắt thì đúng là có đắt hơn chút nhưng mà có nhiều hoạt động, hơn nữa còn lo ăn ba bữa, mình rất hài lòng. Trước đây mình không dám nghĩ đến, bây giờ có tiền lương nên cũng có thể lo được.”
Thái Hồng vỗ tay: “Cậu xem, người đi làm rồi có khác, nói chuyện cứng cỏi ghê!”
“Thật sự phải cảm ơn cậu rất nhiều, Thái Hồng!” Hàn Thanh nói với vẻ chân thành. “Nếu không có cậu chắc chắn mình chẳng có được công việc này. Đợi khi nào có lương mình nhất định sẽ đãi cậu một bữa ra trò!”
“Được rồi, được rồi, giữa hai chúng ta mà còn khách sáo làm gì! Mà này, bát canh này ngon thật, hay là bây giờ cậu giúp mình chuyện này…”
Hàn Thanh ngạc nhiên: “Giúp chuyện gì, cậu nói đi!”
“Cậu dạy mình hầm canh đi.” Thái Hồng cười ngượng nghịu. “Chỉ cho mình từng bước một. Người ta cũng muốn học cách để trở thành một cô gái đảm đang mà.”
“Á!” Hàn Thanh hít một hơi. “Con bé này, tình yêu chớm nở rồi hả?”
“Nở rồi, nở rồi, nở rộ nữa là đằng khác. Nhanh nhanh lên, muộn rồi là không xem được kịch hay nữa đâu.”
“Đang yêu thật đấy hả?”
“Hi hi.”
“Không phải Tô Đông Lâm đấy chứ?”
“Cậu hiểu mình nhất mà, làm sao là anh ấy được?” Thái Hồng đáp. “Nếu là anh ấy mình sẽ phấn khích đến như vậy sao?”
“Thế thì là ai? Mình có quen không?”
“Một anh thầy giáo trẻ tuổi mới đến khoa, đẹp trai lắm.”
“Chắc là tài cao lắm đúng không?”
“Đương nhiên. Còn hơn cả mình nữa.”
“Á à! Con bé chết tiệt này, tin động trời vậy mà đến giờ mới chịu nói cho mình biết!” Hàn Thanh giả vờ véo cô, Thái Hồng vội né người. “Nhưng bây giờ mới học cách nấu canh có phải hơi muộn không?”
“Với trí thông minh tuyệt đỉnh của mình, cộng thêm kinh nghiệm phong phú của cậu, không thành vấn đề!”
“Được thôi, bắt đầu từ món đơn giản trước đã, vào bếp đi nào!”
Hàn Thanh lấy hạt sen đã được ngâm sẵn trong tủ lạnh ra, bật bếp: “Món canh táo đỏ hạt sen này thêm tổ yến vào là ngon nhất, phòng chống ung thư, giảm stress, an thần và tẩm bổ. Theo cách nấu cũ là chưng cách thủy, nhưng mà hầm trên lửa liu riu cũng như nhau thôi, nhớ là phải cho đường phèn vào đấy!”
Thái Hồng hỏi: “Cái này phải hầm mất bao lâu?”
“Chắc khoảng ba tiếng đồng hồ.”
“Á, như thế không kịp đâu, muộn quá rồi, mình phải về nhà bây giờ rồi.”
“Không sao đâu!” Hàn Thanh bảo. “Cái nồi này cũng không nấu được nhiều lắm, vừa hay nhà mình có bình giữ nhiệt, mình rót cho cậu một bình mang về, sau khi về nhà cậu từ từ học cách hầm, phải để lửa liu riu, thời gian phải đủ lâu. Loại táo đỏ này cũng thường thôi, nhưng hạt sen này là loại tốt, là họ hàng của Hạ Phong mang lên cho, vỏ được lột thủ công rồi mang phơi khô, không có chất bảo quản, ăn ngon lắm.”
Bạn thân chẳng cần khách sáo làm gì, Thái Hồng hớn hở mang bình canh táo đỏ hạt sen về nhà. Thấy Lý Minh Châu đã ngủ, cô rón rén vào sau bếp, đổ canh vào chiếc nồi nhỏ, sực nhớ hồi tết Đông Lâm có mang qua biếu một hộp yến sào cao cấp, bảo là để Lý Minh Châu tẩm bổ, nhưng Lý Minh Châu cứ cất ở đó không nỡ ăn. Thái Hồng lấy ra một miếng, ngâm nước rồi cho vào nồi. Chiếc bình ga cao đến nửa người đặt ngay bên cạnh, Thái Hồng đưa mắt liếc nhìn, tim đập thình thịch, chỉ muốn co giò bỏ chạy. Sực nhớ bếp ga có công tắc để bật, cô mới thôi thấp thỏm lo âu. Sau đó, cô nhắm mắt, bật bếp, chỉ nghe tiếng khí ga rì rì tỏa ra ngoài, nhưng lại không thấy lửa bùng lên. Cô bật đến mấy lần nhưng vẫn không được, thầm nghĩ không phải bếp hỏng rồi chứ? Muốn nhờ mẹ giúp nhưng lại sợ bà đa nghi. Cô đành đi tìm hộp diêm, tay cầm que diêm xoẹt một cái, bấm bụng làm liều, chỉ nghe thấy một tiếng “phừng”, cuối cùng cũng bật được bếp, còn đầu tóc thì đã mướt mồ hôi vì sợ.
Đêm đó, Thái Hồng cầm quyển sách Quý Hoàng cho mượn, ngồi trên chiếc ghế đặt trong bếp vừa chờ đợi canh chín. Trên bếp, ngọn lửa xanh liu riu cháy. Hầm suốt ba tiếng đồng hồ, sau đó cô xem thử hạt sen, thấy nó đã nhừ, cô mới tắt bếp, rót canh vào bình, cất trong tủ lạnh.
Cả đêm say giấc nồng, buổi sáng tỉnh dậy, hương thơm của món canh táo đỏ hạt sen bay khắp nhà. Thái Hồng bật dậy, nhảy từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra ngoài.
Lý Minh Châu và Hà Đại Lộ đang ăn màn thầu. Trên bàn có ba bát canh táo đỏ hạt sen, chính là món canh mà cô vừa nấu tối qua.
“Con dậy rồi à?” Hà Đại Lộ nói. “Tối qua con về nhà muộn quá đấy!”
“Con đi ăn cơm với Đông Lâm.” Thái Hồng thầm than thở, mặt mày ủ rũ ngồi vào bàn. Cô biết chỉ cần nói là đi với