Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/980 lượt.
ên đầu Hà Đại Lộ, ai bảo ông là người đàn ông duy nhất trong gia đình? Cứ cuối tuần là Hà Đại Lộ phải lau chùi máy hút khói, sau đó dùng bàn chải thép lau chùi lớp cặn dầu dính trên gạch men ở kệ bếp. Chỉ thế thôi là tốn mất một buổi sáng. Nếu Hà Đại Lộ phải lái taxi không làm được thì Minh Châu sẽ xắn tay áo tự làm, tiếc tiền không mua nước tẩy rửa thì dùng kiềm, mà phải là kiềm mạnh nữa cơ.
Mỗi lần Thái Hồng muốn lên tiếng bênh vực cho cha, Hà Đại Lộ lại vừa hút thuốc vừa nói: “Thái Hồng à, nghe cha nói này, về chuyện liên quan đến dọn dẹp vệ sinh, dù mẹ con có ý nghĩ hoang đường đến đâu thì cũng đừng bao giờ tranh cãi với bà.” Cô còn chưa kịp tiêu hóa hết câu này, Hà Đại Lộ lại nói tiếp: “Nhớ kỹ đấy. Cha luôn coi nó như bí kíp để truyền lại cho con cái, dù lời mẹ con nghe có vẻ hoang đường, khó tin đến nhường nào thì cũng đừng bao giờ tranh cãi với bà, bởi vì bà là người dưỡng dục con. Chấm hết.”
Thái Hồng không biết nấu nướng còn có một nguyên nhân khác nữa. Thái Hồng mắc “hội chứng sợ khí ga”, tất nhiên, nếu nó cũng được coi là một loại hội chứng sợ hãi. Lúc Thái Hồng sáu tuổi, vào một ngày nọ, ở tầng dưới đột nhiên phát ra tiếng nổ lớn, không những làm vỡ kính cửa sổ mà còn gây cháy. Thái Hồng tưởng nhà sắp sập đến nơi, sợ đến nỗi cứ lao thẳng xuống dưới lầu. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy hàng xóm chạy đến dập lửa và khiêng chủ căn hộ đó ra, toàn thân bị thiêu cháy nhìn không ra mặt mũi. Nguyên nhân là do bà cụ Trương ở tầng sáu nhóm lửa mà không biết khí ga đang rò rỉ. Bà cụ bị bỏng nặng, đưa vào bệnh viện được mấy ngày thì qua đời. Vì chuyện này mà Thái Hồng bị ám ảnh, từ đó cứ thấy bình ga là mặt cô biến sắc. Đến nỗi, mỗi lần Minh Châu nấu nướng đều phải dùng vải hoa phủ lên bình ga để che đi.
Thấy Thái Hồng hất hàm sai khiến mình, Tô Đông Lâm khịt mũi cười giễu: “Lạ nhỉ? Chẳng lẽ em có bạn trai thì anh phải trở thành nô lệ sao? Còn phải hầm canh cho anh ta uống?”
“Thứ nhất, tự anh mời bọn em đến nhà anh, bọn em là khách, anh là chủ nhà, đương nhiên anh phải tiếp đãi bọn em rồi. Thứ hai, lúc anh nằm viện đã uống bao nhiêu canh của em rồi hả? Giờ trả chút tình nghĩa không được sao? Thứ ba, Quý Hoàng hôm nay giúp anh, nếu không thì chẳng biết bọn anh bị người ta đánh cho thê thảm đến mức nào rồi.”
Thái Hồng nói: “Tự mình nấu vẫn tốt hơn, sạch sẽ hơn. Quý Hoàng bị hen suyễn, có vài loại gia vị không ăn được, lỡ mà phát bệnh nữa thì phiền phức lắm.”
Tần Vị ngẫm nghĩ, nói: “Để tôi về nhà xem trong tủ lạnh có còn thứ gì không.”
Anh đi ra cửa, một lát sau quay lại, trên tay cầm một quả trứng gà, một gói tảo tía, và một miếng pho mát.
Thái Hồng thoáng ngẩn ra: “Nhanh thế? Anh cũng ở đây ư?”
“Ừ, tôi ở ngay căn hộ đối diện.” Nói rồi anh đi thẳng xuống bếp. Lấy một cái bát, đập trứng gà vào rồi đánh trứng với vẻ rất thuần thục. Tiếp đó đổ dầu vào chảo nóng, không lâu sau đã có một bát canh tảo tía nóng hổi, thơm phức.
Trong thoáng chốc, ấn tượng của Thái Hồng về Tần Vị thay đổi hẳn.
“Cảm ơn anh!” Thái Hồng đón lấy bát canh, đưa lên mũi ngửi ngửi: “Thơm quá!”
Cô đẩy cửa bước vào, Quý Hoàng đã tỉnh dậy.
“Anh uống chút canh đi!”
Canh rất nóng, cô cầm lên, khẽ thổi, lại dùng thìa đảo một lượt cho đỡ nóng. Anh mỉm cười đón lấy bát canh, rồi từ tốn uống từng thìa.
“Đã đỡ hơn chút nào chưa?” Cô ngồi xuống bên cạnh anh, thấy tóc anh hơi rối, liền thuận tay giúp anh vuốt vuốt lại cho ngay ngắn.
“Đã không sao rồi”, anh nói.
“Hồi nãy trên đường đi, anh dọa em sợ chết khiếp luôn rồi đấy.” Cô nhỏ giọng nói. “Đều là lỗi của em, em không nên bảo anh vào giúp Đông Lâm!”
“Không sao mà.”
“Thế lát nữa em cùng về với anh nhé?” Thái Hồng nói. “Em phải đưa anh về tận nhà mới yên tâm.”
Quý Hoàng đưa mắt nhìn đồng hồ: “Xin lỗi, buổi tối anh còn phải đi làm. Cũng sắp đến giờ, uống xong bát canh này anh phải đi rồi.”
“Đến nhà hàng lần trước đấy hả?”
“Ừm.”
“Không thể xin nghỉ một buổi sao? Cứ nói với ông chủ là anh bị ốm không được sao?”
“Làm như vậy không hay lắm, xin nghỉ đột xuất như thế họ không kịp tìm người thay thế.” Nói xong, anh uống ngụm canh cuối cùng, rồi đứng dậy. “Yên tâm đi, làm ca tối không mệt đâu, đa số khách chỉ đến uống rượu, ít người đến ăn cơm lắm.”
“Thế thì em đi cùng anh.” Thái Hồng tìm ba lô của mình, thu dọn lại đồ đạc. “Em đến quán cà phê bên cạnh chấm bài, đợi anh tan ca rồi mình cùng về.”
“…” Không ngờ cô lại làm như thế, Quý Hoàng có chút lúng túng. Anh ngẫm nghĩ, rồi cầm tay cô, siết chặt, giọng nói nghiêm túc: “Cảm ơn em? Cảm ơn em đã quan tâm đến anh như thế. Anh tan ca rất muộn, em ngồi một mình ở ngoài đợi anh không yên tâm, lúc trước em cũng bị một phen hoảng sợ rồi, nên về nghỉ ngơi sớm đi.”
Thái Hồng thấy buồn cười, nhưng thấy dáng vẻ anh nghiêm túc như thế cô lại không cười nổi. Đây là cách bày tỏ của thời nào vậy hả? Thời kỳ Dân quốc sao? Sao mà nghiêm túc quá vậy? Cứ như là trao một món bảo bối vào tay cô ấy!
“Được rồi, em không làm khó anh.” Thái Hồng gật đầu.
Sau khi tạm biệt Tô Đông Lâm và Tần Vị, Thái Hồng đư