Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/976 lượt.
, một người luôn kiêu ngạo, lúc nào cũng kén chọn, khó chiều như Tần Vị rốt cuộc cũng có lúc buồn cười thế này cơ đấy!
“Cô cười cái gì?” Tần Vị hỏi.
“Tôi? Tôi có cười sao?” Thái Hồng chỉ tay vào mũi mình. “Anh bị người ta đánh ra nông nỗi này, tôi còn thấy đau lòng thay anh nữa là… Sao lại cười được cơ chứ?”
“Cô đang cười, trong lòng cô đang cười.”
“Đồ điên.”
“Đợi đến lúc cô nhìn thấy thầy Quý yêu dấu của cô bị người ta cắt đứt gân chân xem có còn cười được nữa không?” Tần Vị lạnh lùng hừ một tiếng. “Đó là thủ đoạn mà Tô Đông Vũ thường dùng đấy.”
Thái Hồng đưa tay giật lại lon nước, ném thẳng xuống chân, nhướn mày, nghiêm giọng hỏi: “Ý anh là sao? Hả hê lắm sao? Ban nãy nếu không có Quý Hoàng giúp, cái đầu này của anh đã sưng như đầu heo rồi. Đừng có ở đó mà nói luyên thuyên. Đáng kiếp! Cho anh đau chết luôn!”
Tần Vị trừng mắt nhìn cô, rút di động ra, nhấn gọi cho ai đó.
Tô Đông Lâm ngồi ở ghế trước đột nhiên quay người xuống. “A Vị, tắt điện thoại ngay. Cậu đừng có chấp nhặt với anh ấy.”
“Cậu đề cao mình quá rồi.” Mặt Tần Vị thoáng đanh lại. “Mình đúng là đang muốn chấp nhặt với anh ta đấy.”
Xe đột ngột phanh “két”, rẽ vào vệ đường, Tô Đông Lâm nhảy xuống xe, kéo cửa sau ra: “Tắt di động ngay, chuyện này để mình xử lý.”
“Là tôi…”, Tần Vị nói, rõ ràng là đã gọi được cho ai đó. “Anh biết Tô Đông Vũ của Tô thị chứ?”
“Tắt máy ngay!” Giọng Đông Lâm từ kiên quyết chuyển thành khẽ quát.
“Tôi ở đường Trung Sơn…”
Tô Đông Lâm gằn từng chữ một: “Tắt máy ngay!”
Thoáng chần chừ một lát, Tần Vị khẽ hừ, cúp máy.
Chiếc xe hơi lại chạy tiếp, ba người ngồi trong xe không ai nói tiếng nào.
Một phút trôi qua, chiếc xe bất ngờ tăng tốc, Đông Lâm nói: “Xe của bọn họ ở ngay phía trước.”
Thái Hồng lập tức trở nên căng thẳng: “Anh có thể gọi điện cho anh trai anh được không, bảo anh ấy thả Quý Hoàng ra?”
“Người kia… có phải là Quý Hoàng không?” Đông Lâm chỉ tay về phía một chiếc ghế đá bên cạnh vườn hoa ven phố. Có một người ngồi trên ghế, đầu cúi thấp, người khom khom, không biết là đang làm gì…
Không nhìn rõ mặt của người kia, Thái Hồng cũng không dám khẳng định, nhưng cô nhận ra đôi giày mà anh đang mang: “Đúng là anh ấy, mau dừng xe!”
Ba người xuống xe, hối hả chạy đến chỗ anh. Đến trước mặt Quý Hoàng, thấy hai tay anh chống lên phía trước, hai vai rụt lại, hơi thở dồn dập, hổn hển… Từ phổi phát ra những tiếng thở khò khè khó khăn.
“Chết rồi, bệnh hen suyễn của anh ấy tái phát rồi.” Thái Hồng nóng ruột, nước mắt chực trào ra, cuống quýt lấy di động ra gọi cấp cứu.
Tô Đông Lâm nói: “Không kịp nữa rồi, hay là chúng ta đưa thầy ấy lên xe, đến bệnh viện!”
Tần Vị nói: “Bây giờ không thể làm liều được, chỉ sợ sẽ dẫn đến ngạt thở. Thử tìm trong túi thầy ấy xem có mang thuốc hoặc bình xịt theo không.”
Sắc mặt Quý Hoàng tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Thái Hồng tìm khắp các túi nhưng không có gì. Đường sá đông nghịt, chẳng biết đến khi nào xe cấp cứu mới tới nơi, lòng cô nóng như lửa đốt. Đột nhiên cô nhớ ra lúc trước Quý Hoàng có mang theo một chiếc túi nhỏ, bảo rằng có mang cho cô một cuốn sách của Lacan, chỗ ăn cơm đông kẻ qua lại, Thái Hồng sợ làm mất nên đã nhét chiếc túi đó vào ba lô của mình. Nhớ ra chuyện này, cô liền ba chân bốn cẳng chạy về xe hơi tìm chiếc túi, quả nhiên trong đó có một chai thuốc xịt trị suyễn Bricasol, lướt mắt đọc cách sử dụng, cô đưa chai xịt vào miệng Quý Hoàng, xịt mạnh một hơi.
Một lúc sau, Quý Hoàng dần hồi phục trở lại. Không biết từ khi nào đã có một nhóm người qua đường vây lại xem.
“Có ẩu đả hả?” Một cậu chàng hỏi.
Thái Hồng đứng thẳng dậy, thấy Tần Vị hay mắt thâm quầng, trên mặt bê bết vết máu chưa khô. Tai của Đông Lâm rách một đường, trên cổ tay, cánh tay cũng đầy máu. So ra thì Quý Hoàng vẫn là người sạch sẽ nhất, chỉ có áo sơ mi bị xé rách, trên mặt cũng có một vết bầm lớn.
Ngồi thêm năm phút, liên tục hít bình thuốc xịt, Quý Hoàng đứng dậy, đi theo Đông Lâm bước vào xe. Hơi thở của anh vẫn còn chút gấp gáp, có lẽ anh đang tức ngực lắm, Thái Hồng vội mở cửa kính xe, để đầu anh tựa lên cửa sổ cho thoáng.
“Thầy ấy ở đâu?” Đông Lâm hỏi. “Giờ đến bệnh viện hay về nhà?”
“Không cần đến bệnh viện đâu.” Quý Hoàng đáp. “Tôi không sao!”
“Thế để tôi đưa thầy về nhà vậy.”
“Nhà anh ấy trên đường Huệ Nam.” Thái Hồng nói.
“Đường Huệ Nam? Con đường đó đang sửa chữa, hay tắc đường lắm.” Đông Lâm đảo vô lăng, chiếc xe rẽ vào một con đường khác. “Nơi này rất gần chỗ anh ở, hay là đến nhà anh nghỉ tạm một lát nhé? Vết thương trên mặt A Vị cũng cần phải nhanh chóng được xử lý.”
Không ai phản đối, chiếc xe đi vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm của một tòa cao ốc. Mọi người đi thang máy lên tầng mười sáu, Đông Lâm mở cửa của một căn hộ. Tính ra thì tình bạn giữa Thái Hồng và Đông Lâm cũng được năm, sáu năm rồi, nhưng Thái Hồng chưa một lần bước chân vào nhà của Đông Lâm. Cô chưa từng đến thăm ngôi nhà tọa lạc ở khu dân cư cũ phía Nam thành phố, vố là nhà cũ của cha mẹ Đông Lâm, cũng chưa từng bước vào căn hộ chung cư của